Trong phòng, Hồng Đề nắm chặt tay Phúc Đoan Vân, thủ thỉ trò chuyện như hai tỷ muội, nhiều khi cũng nói đến chuyện "tướng công". Hồng Đề không hề phủ nhận, theo cách nói của nàng, chính là đã đồng ý rồi.
Một lúc sau, Ninh Nghị đem gà đã nướng chín thơm lừng từ phòng bên cạnh đi ra. Lần này đến Lữ Lương, ngoài gà ra, trong tay nải của Ninh Nghị còn có mấy hũ trái cây, hắn lấy hết ra làm bữa tối. Ba người - hai người quần áo bình thường và một người quần áo bốc mùi hôi - cứ thế ngồi vào bàn, bắt đầu bữa ăn.
Vừa ăn vừa nói chuyện, Ninh Nghị phát hiện người tên Phúc Đoan Vân này ở một mặt nào đó, vẫn có những suy nghĩ như người bình thường, ví dụ như khi nãy Ninh Nghị nói hắn thành thân với Hồng Đề, nàng sẽ ghi nhớ không quên, nhưng đối với những việc đã xảy ra ở thôn trang và tình trạng của bản thân lại vô cùng mơ hồ. Nàng cũng có thể kể lại những chuyện xảy ra trong "ngày hôm qua", dường như hôm nay mọi người cà kê nói chuyện đều là về chủ đề này, thỉnh thoảng cũng thường hay nhắc đến bà bà nàng nhắc nàng làm chuyện này chuyện kia.
Nàng không biết đến những dị dạng trên người mình, kể cả việc bị mù hay mất răng, thậm chí đến cả việc đại tiểu tiện trên người, khiến toàn thân dơ bẩn tanh tưởi cũng không biết. Chỉ có những cảm giác sinh lý thì không đánh lừa được con người, nàng rất rõ mình đang đói bụng, ăn hết cái này đến cái khác rất nhanh, đôi lúc còn suýt nghẹn, nàng liền cười lúng túng làm hai người cũng cười theo, sau đó lại khen ngon, hỏi Ninh Nghị và Hồng Đề đây là đồ ở đâu mang đến. Ninh Nghị và Hồng Đề liền trả lời là đồ mang từ Giang Ninh đến.
Đến khi ăn xong, mặt trời vẫn chưa lặn, Phúc Đoan Vân đi cùng bọn họ, hàn huyên lại những câu chuyện trước kia về thôn trang rồi cáo từ trở về. Trước khi đi nàng ta còn cầm tay Hồng Đề, thủ thỉ dặn dò rất nhiều thứ, như là không được để chú rể mới phải chịu ủy khuất, trong nhà nếu thiếu thứ gì thì cứ sang nhà nàng mà lấy. Hai người cùng nhìn theo bóng nàng ta đi về phía một gian nhà xa khuất ở đầu kia thôn trang.
Lúc trước không nhìn kĩ, đến bây giờ mới phát hiện trong thôn chỉ còn gian nhà ấy trông còn tử tế, dường như trong mấy năm qua đều có người tu bổ. Hồng Đề dẫn Ninh Nghị qua đó xem xét, đồ đạc trong nhà đều dơ bẩn nhưng thoạt nhìn cũng được sửa sang sang lại, chăn trên giường cũng được gấp gọn gàng. Hồng Đề vừa nãy có đến đây, đem túi lương khô của nàng để lên giường.
- Tỷ ấy sống có một mình thôi.
Hồng Đề nói.
Ninh Nghị gật đầu, cầm tay nàng.
Bởi vì chuyện này mà Hồng Đề cũng không mấy vui. Khi hai người đi ra khỏi thôn, thấy ở rìa rừng cây phía xa, dưới sườn núi, Phúc Đoan Vân cũng đi đến bên kia đầu thôn, ngóng về phía đông.
Sau đó nàng ta ngồi xuống, như đang ngóng đợi ai đó trở về.
- Đoan Vân tỷ chỉ lớn hơn ta bốn tuổi.
Hồng Đế hít một hơi rồi nói, cười cười, sau đó tự mình cũng thấy nụ cười lúc này cũng chưa phù hợp cho lắm.
Một tiệm sách chỉ mở cửa vào lúc đêm khuya.
Hoan nghênh ngài quang lâm.
- Lập Hằng, chắc huynh đã đoán được tướng công và bà bà của tỷ ấy đều đã chết rồi. Tướng công của tỷ ấy chết trước, năm ấy mất mùa, nơi nơi tranh cướp lương thực, đánh tới đánh lui, tướng công của tỷ ấy vì bảo vệ thôn trang mà chết, trước khi chết còn hy vọng tỷ ấy chăm sóc lão nương thật tốt. Khi muội cũng sư phụ trở về, tỷ ấy đã điên rồi.