Trong bóng đêm, phía xa vẫn truyền đến tiếng giao tranh. Chu Đồng, Phúc Lộc dưới dự chỉ dẫn của đám người Điền Đông Hán, Nghiêm Hoán vừa đến Đông Bắc thị trấn liền thấy ngay doanh địa mới được tạm thời dựng lên. Xung quanh là một loạt xe ngựa, xe tù xếp thành vòng tròn, trong số những người phụ trách thủ vệ trong doanh địa, phân nửa là quan binh, phân nửa là những hộ vệ, tư binh của Trúc Ký.
Từ xa nhìn lại đã thấy không ít nhân sĩ lục lâm bị nhốt vào trong những chiếc xe tù. Những người này ít nhiều đều bị thương, bị đấm đá đến thâm tím, trông rất thê thảm. Họ đến nông nỗi này, phần nhiều là do bị Nghiêm Hoán bán đứng. Sau khi gã gặp Chu Đồng đã nghĩ khác đi rất nhiều, nhưng khi thấy cảnh tượng này, trong lòng lại sôi trào lên, khí huyết dâng lên, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, có xấu hổ, cũng có phẫn nộ.
Thật ra Chu Đồng truyền nghệ cho Nghiêm Hoán cũng không nhiều nhặn gì, nhưng nhiều năm nay Nghiêm Hoán luôn tự cho mình là đệ tử của Chu Đồng, cho dù sau này tự tạo nên tên tuổi nhưng đây vẫn là điều mà gã thấy tự hào nhất. Lúc trước cả nhà gã bị bắt, con trai cả bị giết, không còn cách nào đành phải thỏa hiệp. Sau khi thấy Chu Đồng đến thì gã không lo lắng nhiều nữa, việc Chu Đồng thường xuyên hành hiệp trượng nghĩa, cương trực khiến gã cảm thấy rất ngưỡng mộ và kính trọng đến bây giờ.
Giống như rất nhiều tên sơn phỉ khác khi phía bắc thiếu lương thực, bọn họ bình thường chuyên giết người phóng hỏa, chẳng việc xấu nào không làm. Nhưng khi Chu Đồng đánh đến thì họ lại có cảm giác cam tâm tình nguyện, không hề oán hận. Từ việc bọn họ không đánh lại được Chu Đồng ra còn bởi bọn họ rất sùng kính Chu Đồng nữa.
Việc Chu Đồng xuất hiện đã sớm có người chạy đến báo cáo, khi tiến vào doanh địa liền có một cao thủ trẻ tuổi, tay cầm thương đến tiếp đón, trong ánh mắt y không giấu được sự tò mò. Khi Chu Đồng thấy tư thế của y, cũng không tránh khỏi có chút đánh giá.
Đây chính là Chúc Bưu vẫn hay đi cạnh Ninh Nghị. Võ nghệ của y cao cường, trong đám cao thủ trẻ tuổi, y chỉ kém vỏn vẹn có đám người Trần Phàm, Tây Qua, Nhạc Phi. Lần trước ở Sơn Đông, Chu Đồng có gặp mặt đám người Ninh Nghị, Hồng Đề, nhưng khi đám người Chúc Bưu đuổi theo đến lại không được gặp mặt, đến bây giờ vẫn y thấy có chút tiếc nuối.
Ninh Nghị đang viết lách bên ánh lửa trong một cái trại nhỏ dựng bằng gỗ. Đám người lục lâm xung quanh dù kêu la, gào thét hay chửi bới đều không ảnh hưởng đến hắn. Đợi đến khi đám người Chu Đồng đến gần, hắn mới buông bút trong tay, đứng dậy tiến đến.
- Chu tiền bối, Phúc Lộc huynh, thật tình cờ, chúng ta lại gặp nhau.
Người thư sinh mặc áo xanh trước mặt mỉm cười chắp tay.
- Từ khi gặp mặt ở Sơn Đông đến nay đã mấy tháng, không nghĩ đến hôm nay lại được gặp mặt hai vị ở đây, quả là song hỷ lâm môn mà.
Xung quanh truyền đến tiếng mắng chửi, phát ra từ đám người lục lâm bị nhốt trong xe tù. Cũng có người nhận ra Chu Đồng, gào thét lên hy vọng lão có thể giúp bọn họ ra mặt. Nghiêm Hoán nắm chặt hai nắm đấm, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào Ninh Nghị, như thể sắp bổ nhào vào hắn vậy. Chu Đồng ánh mắt thâm trầm nhìn quét qua Ninh Nghị một lượt, liền cũng chắp tay.
Một tiệm sách chỉ mở cửa vào lúc đêm khuya.
Hoan nghênh ngài quang lâm.
- Lão phu lần này đến là vì việc đêm nay, vậy đây cũng không tính là tình cờ được.
- Chu tiền bối quả là người thẳng thắn!
Ninh Nghị cười rộ lên.
Chu Đồng lúc này còn đang quan sát tình hình xung quanh. Trong những chiếc xe tù này có vài túc lão thậm chí có chút danh tiếng trên giang hồ, lúc này cũng bị đánh cho mặt mũi bầm dập, đứt tay đứt chân, thống khổ khốn kể. Những người này phần lớn không phải thâm giao với Chu Đồng, nhưng cũng có quen biết, có người đứng trong xe tù kiên cường hô to:
- Chu Đồng, ngươi không cần cầu tình cho ta, chỉ cần giết tên ma đầu kia đi...
Ánh mắt của Chu Đồng phức tạp, khẽ thở dài một cái. Nghiêm Hoán đứng bên cạnh trầm giọng nói:
- Ninh Nghị, có ân sư của ta ở đây, người còn không tỉnh ngộ sao?
- Ta và Chu tiền bối nói chuyện, không đến lượt người nhiều lời.
Gió đêm gào thét, ánh lửa lay động, trong mùi máu tanh tràn ngập doanh địa còn lẫn cả mùi những bát mì mà quân lính ăn đêm. Không khí trong lúc nhất thời trở nên cứng ngắc, không ít người lo lắng nhìn cục diện giằng co bên này. Một bên là "Tâm Ma" chiếm được đại thế của triều đình, một bên là thiên hạ đệ nhất nhân được người trong lục lâm công nhận, không biết sau đó hai bên sẽ giằng co ra sao, nhưng chỉ cần biết ít nhất tại thời khắc này, gần như tất cả mọi người đều thấy hai bên đã ở hai đỉnh cao cực đại. Có thể đối đầu với Chu Đồng, Tâm Ma cũng xứng là đại ma đầu cao nhất rồi.
Sau một lát, Chu Đồng mới cất lời:
- Trong nửa năm qua, Ninh công tử đã hết lòng tìm cách để cứu giúp nạn dân từ nam chí bắc, đưa lương thực đến những nơi bị tai họa, cứu sống vô số người, làm không biết bao nhiêu việc thiện... Việc này, Chu mỗ thay mặt cho tất cả người dân nam bắc cảm ơn Ninh công từ.