Trong bóng đêm mịt mùng, ánh lửa hắt lên nền trời, cái huyện thành nho nhỏ này sa vào trong một tràng chém giết hỗn loạn.
Đào Đình sở dĩ được chọn là nơi hội tụ của lục lâm nhân sĩ, vốn dĩ chẳng phải là nơi yên bình gì. Trong thành đủ thứ hạng người tam giáo cửu lưu, vốn sớm đã quen với việc thi thoảng có vài vụ hỗn loạn, nhưng những quan binh xuất hiện đêm nay, rõ ràng là thế lực không nhỏ. Chu Đồng và Phúc Lộc xuống ngựa đi về phía trước, trong bóng tối có ba bốn nhóm người chém giết lẫn lộn, có đám từ trong ngõ tối chém giết ra, có đám lại như ẩn nấp trong đám dân cư, bị người ta phát hiện ra, cố gắng chống cự. Những kẻ lùng sục tìm giết khắp huyện thành ngoài quan binh mặc trang phục bổ khoái, quân trang ra, đa số là từng đám võ giả năm bảy người.
Đám người này cũng chưa hẳn là mặc quần áo của triều đình, nhưng có thể cùng phối hợp hành động với quan binh triều đình, rõ ràng là đã có quan hệ từ trước. Đi theo sát quan binh, bọn họ có thể vào các khu dân cư khám soát. Đám dân cư ở đây cũng biết chuyện rất lớn nên đều an phận ở im trong nhà, cũng có một vài hộ phối hợp với quan binh. Chu Đồng và Phúc Lộc thấy mấy tên lục lâm lén lút chạy đến một tòa nhà, bọn họ rõ ràng là có quen biết với chủ nhà, muốn vào trốn một lúc, đối phương liền ở trong giữ chặt cửa gỗ, chỉ nói:
- Các ngươi đi đi! Mau đi đi, chớ liên lụy đến ta!
Mấy tên lục lâm bên ngoài chỉ có thể chửi hắn không có nghĩa khí, có người đe dọa:
- Không mở cửa thì đốt nhà nó đi.
Nhưng lập tức trên đường phố có tiếng chém giết dội đến, mấy tên lục lâm vội vàng trốn biệt.
Đi thẳng về phía trước, càng đi vào gần đến trung tâm huyện thành, càng có thể nhìn rõ ánh lửa. Huyện Đào Đình này, Chu Đồng trước đây đã từng tới, biết được trong trung tâm huyện thành có một nhà trọ và rạp hát tương đối có quy mô, thích hợp nhất cho việc tụ tập của các môn phái giang hồ. Đại hội anh hùng đêm nay ắt hẳn cũng tổ chức ở đó, nhưng bây giờ xem ra, tòa nhà đó giờ đã biến thành biển lửa, cả tòa nhà đều đã sụp đổ, mùi khét lẹt mơ hồ lan tới, rõ ràng đã có không ít người chôn thân trong biển lửa đó.
Đối với chuyện này, trong lòng Chu Đồng lờ mờ đoán định. Hai người đi qua trung tâm huyện thành men theo bờ phía nam.
Người triệu tập đại hội lục lâm lần này tên là Nghiêm Hoán, vốn là một tên ký danh đệ tử trước đây lão đã từng dạy qua, là người Đào Đình huyện, trên giang hồ cũng tương đối có danh tiếng. Chu Đồng vốn định đến Nghiêm gia trang kiếm gã, nhưng trên suốt chặng đường, thứ khiến Chu Đồng thực sự chú ý vẫn là những hành động lùng sục tìm bắt kia, làm cho lão có cảm giác quen thuộc.
Nhóm năm bảy người luyện võ kia đảm nhận gần như toàn bộ trách nhiệm tìm bắt. Sở dĩ phải phân biệt bọn họ với lục lâm là vì, phần lớn những người làm việc trong lục lâm đều đã phân tán. Giữa bọn họ nếu có thể tiếp xúc lâu dài tất sẽ phối hợp với nhau rất tốt, nhưng lại không chú tâm nhiều tới kết cấu, mà những người này rõ ràng là có được huấn luyện, trong hành động, họ phối hợp với nhau như một chỉnh thể - cho dù là không đạt được kết quả hoàn mỹ, nhưng xem ra cũng đang đi theo hướng này.
Binh khí trong tay bọn họ không giống nhau, có người dùng lưới bắt cá, có người cầm trường thương, người dùng đại đao, người dùng nỏ, người lại dùng đao khiên - ít nhất trên giang hồ người dùng đao kết hợp khiên rất ít thấy. Một nhóm người như vậy nhìn không có vẻ gì cả, nhưng vài nhóm người như vậy rõ ràng rất có môn đạo rồi. Võ nghệ của những người này có lẽ vẫn chưa đạt đến hạng nhất, nhưng phối hợp với nhau rất tốt, một khi giao thủ, khiến chặn đứng mũi công kích của đối phương, hai thanh trường thương đâm thẳng, đại đao chém, tay nỏ ở cự li tầm trung uy lực kinh người kết hợp với lưới bắt cá, nhóm năm ba tên lục lâm bình thường căn bản không phải là đối thủ của bọn họ, cứ giao thủ được mấy chiêu là bị bắt gọn.