A Qua!
Thấy nét chữ như thấy người.
Nửa năm trôi qua, ta không biết nàng đã tĩnh tâm lại được chưa. Ta vẫn luôn suy nghĩ không biết lúc nào nên viết thư cho nàng, ta vốn cho rằng, nếu có thể gặp trực tiếp được thì tốt hơn, nhưng ta ở đây biết được một số chuyện, khiến ta không còn thời gian im lặng chờ đợi nữa, đành viết lá thư này cho nàng.
Còn về ân oán giữa hai chúng ta nếu dùng vài ba từ đơn giản để nói, thì có chút vô trách nhiệm. Nàng có lí do để oán hận ta, ta cũng thường nghĩ chuyện lúc đầu có phải còn có cách giải quyết tốt đẹp hơn, nhưng hồi tưởng cũng không giải quyết được gì nữa rồi. Nếu có cơ hội, ta cảm thấy ta đã nợ nàng, sau này nàng có thể đòi lại.
Nhưng ta nghĩ, chuyện riêng tư chúng ta vẫn phải gác sang một bên. Nàng cùng với người của nàng ở phương nam đã tiềm phục gần hai năm rồi, rễ nên cắm cũng đã cắm rồi. Thời gian gần đây ta biết được một số tình hình liên quan đến phương nam, tiếp theo nếu phía nàng muốn hành động gì, trong chuyện này ta có chút ý kiến, nàng có thể tham khảo..."
Cuối xuân đầu hạ, mưa rừng tưới ướt mọi thứ giữa những ngọn núi non trùng điệp, bên trong lầu trúc, thiếu nữ mở cánh cửa sổ, lặng nhìn cánh rừng xanh tươi trong mưa phía xa xa. Miêu Cương, động Lam Hoàn, cho dù là đối với những người sống ở trong trại, cũng đã lâu không được nhìn thấy khuôn mặt của thiếu nữ đó.
Từ năm ngoái sau khi đích thân đi cứu viện Phật soái trở về, với tư cách là thủ lĩnh của Bá Đao, hiện tại thiếu nữ - chủ của Lam Hoàn động lại đang ở trong giai đoạn bế quan dài dặc. Đối với hầu hết người trong Bá Đao mà nói, đó là do trang chủ đã lĩnh ngộ được nhiều điều trong khi đại chiến với đám người Lâm Ác Thiện, cần phải nâng cao khả năng võ nghệ của mình. Chỉ có một số ít người có thể biết được, việc bế quan của thiếu nữ là vì sau đại chiến, thể xác và tinh thần đều mệt mỏi, rơi vào trạng thái hoang mang. Thế nên trong khoảng thời gian nửa năm dài dặc này, nàng ở yên trong căn phòng này, dùng chút tâm tư còn lại khống chế những chuyện cần phải nắm chắc trong trại, nhưng hầu hết mọi biến chuyển, nàng đều buông xuôi bỏ mặc, để mọi sự thuận theo tự nhiên.
Khung cửa sổ khép kín lâu như vậy hôm nay bỗng được mở ra, đối với đại bộ phận người trong trại mà nói, vốn chẳng thể hiểu rõ được ý nghĩa ẩn chứa bên trong. Nếu là người vốn quen biết với nhau, hẳn sẽ có thể nhận ra những thay đổi trên thân thể thiếu nữ: Cuộc sống ẩn tu nửa năm khiến nàng có chút gầy hơn, nét trẻ con trên gương mặt cũng theo năm tháng mà dần biến mất, vẫn đẹp như xưa nhưng giờ đây khó có thể dùng hai từ thiếu nữ để gọi nữa rồi. Có những nét cảm xúc phức tạp đã bị chôn vùi sâu nơi đáy mắt, dường như đã dần biến thành những thứ cứng rắn như kim cương, không hề giống một chút gì với bản tính vốn bướng bỉnh của nàng, chỉ có người thật quen mới có thể nhận ra được sự khác biệt giữa hai con người đó.
- Từ Hoa.
Đứng bên cửa sổ hồi lâu nàng mới quay ra phía cửa ngoài gọi.
Tiếng nha hoàn ở cửa ngoài trả lời:
- Trang chủ.
- Gọi Trần Phàm... Trần đại gia đến đây một chuyến.
- Vâng!
Ngọc Tử Yên hiểu, cửu ngũ chí tôn vị, hắn nhất định phải được.
Nàng biết hắn cơ quan tính toán tường tận, lại không biết chính mình sớm đã thân vùi lấp nhà tù.
Đối với h...
Nha hoàn khoác chiếc áo tơi, chạy ra ngoài dưới trời mưa. Trong phòng, người con gái mang tên Lưu Tây Qua đang ngồi trên chiếc ghế bên cạnh cửa sổ, khẽ thở dài.
Trong tay cầm bức thư đã đọc rất nhiều lần rồi, phút đầu chần chừ với chờ mong mà nàng không dám thừa nhận qua đi, là nỗi chua xót và sự phẫn nộ không gì diễn tả được, vậy mà đến cuối cùng, những tình cảm đó lại trở thành thứ khiến người ta không thể phản bác được, càng trở nên rối rắm hơn.
Trong khoảng thời gian bế quan gần một năm dài dặc, thứ nàng không có cách nào đối mặt ngoài đám Đỗ Sát, Trần Phàm cùng tham gia cứu viện ra, chính là tiếp theo bản thân mình không biết nên lựa chọn thế nào. Nàng đương nhiên đã từng nghĩ đến chuyện Ninh Nghị sẽ trực tiếp gặp mặt giải thích tất cả với mình, hoặc hắn có thể sẽ có một vài cách, nhưng điều nàng không hề nghĩ tới đó là cuối cùng lại là một phong thư như vậy.