Việc giúp nạn thiên tai đã bắt đầu đón nhận từng đợt từng đợt phản pháo, đây cũng là điều mà đám người Ninh Nghị, Tần Tự Nguyên đã lường trước từ lâu. Đợt phản pháo này hoặc đến từ xa, hoặc đến từ gần, hoặc đến từ bằng hữu, cũng có khi đến từ người thân, đó cũng chỉ là chuyện bình thường của thế gian, quan hệ giữa người với người vốn đã hết sức phức tạp rồi, chỉ cần muốn làm chút việc thì cũng khó mà tránh được.
Trong khi nhóm thương nhân bán lương thực đã tiến vào khu vực thiên tai thì các nơi Nam Bắc đang gặp phải từng đợt phản pháo. Đến trung tuần tháng mười, tình trạng cũng bắt đầu dần dần lan rộng, đám người có danh tiếng như Tần Tự Nguyên, Nghiêu Tổ Niên phải ứng phó nhiều phiền toái nhất, về phía Thành Quốc công chúa Chu Huyên và Phò mã Khang Hiền cũng giống như vậy, chẳng qua phần nhiều hoàng thân quốc thích có thể ít giảng đạo lý hơn một chút. Việc Ninh Nghị ở trong tướng phủ là người nắm giữ điều khiển thế cục cuối cùng đã bị người ta do thám mà biết, mà sau khi họ biết hắn là phụ tá đứng sau tướng phủ phụ trách việc này, số người liên tục đến nhà hắn cũng bắt đầu không ít rồi.
Thân hào sĩ tộc, quan viên thân quyền các nơi Nam Bắc đều đến nhà tự giới thiệu bối cảnh của mình, vừa âm thầm bày tỏ sự uy hiếp vừa tặng các lễ vật quý giá. Có người mang tới châu báu ngọc khí, có người đưa tới bức họa quý, quyển sách hay, trong đó nếu có một vài người tính tình nóng nảy còn mắng cho hắn một trận. Một vị đại nho ở Hà Bắc tới, sau khi giáo huấn một chập thì để lại địa chỉ của mình, bảo Ninh Nghị hôm nào đích thân đến nghe ông ta dạy dỗ, còn nói rằng thi từ hắn viết tạm được, bộ dáng hệt như bố thí, Tô Đàn Nhi đành phải đáp ứng.
Phụ trách ứng phó với những việc này ở trong nhà chính là Tô Đàn Nhi.
Những ngày này, Ninh Nghị chỉ trở về vào buổi tối, ban ngày chủ yếu ở tướng phủ. Bọn Văn Định, Văn Phương tuy cũng có thể thay nàng tiếp đãi một nhóm người, nhưng bọn họ dù sao vẫn không thể tự mình đảm đương được một phía, có một số người thân phận địa vị tương đối cao, bọn họ không được tùy tiện nói chuyện. Đàn Nhi trước nay cũng chưa từng tiếp xúc về phương diện này, nhưng dù sao nàng cũng từng trải và có kinh nghiệm phong phú hơn so với bọn Văn Định, Văn Phương, lấy thân phận đương gia chủ mẫu ra tiếp đãi khách là đủ, chỉ cần thái độ tốt, người khác cũng không so đo nhiều với một nữ nhân.
Một mặt ứng phó với những vị khách hiểm ác này, mặt khác Đàn Nhi còn phải trông coi việc kinh doanh của hàng vải Tô Thị. Hàng vải Tô Thị và Trúc Ký sáp nhập lại thành "Tô Ninh", lúc đầu khi mới đến Biện Lương vì có sự chèn ép của Tả Hậu Văn nên vải giá rẻ của Tô Thị không kinh doanh được, sau đó Ninh Nghị bắt đầu sử dụng chiến lược chào hàng, lại do ưu thế lúc đầu Đàn Nhị thúc đẩy cải tiến máy dệt kỹ thuật khiến cho quần áo của Tô Thị đã trở thành xa xỉ phẩm như hiện giờ. Lần giúp nạn thiên tai này, một số thương nhân bán lương thực ở vùng thiên tai kiếm được món tiền lớn, không chỉ quay vòng được một số quỹ kinh doanh lương thực, còn mua được quần áo mùa đông và lương thực vận chuyển đến vùng bị thiên tai. Tô Thị bởi vậy mà đạt được nhiều đơn hàng lớn, không chỉ giá cao, lợi nhuận nhiều, đối tác thậm chí còn không đề xuất đến bất cứ một yêu cầu giới hạn nào. Người có thể giao hàng, ta trả ngươi tiền, không thể giao hàng, đều là người nhà cả, không sao cả, thậm chí hay là không đủ nhân lực, không đủ vật liệu, mọi người còn ân cần qua lại thăm hỏi vài lần. Cứ như vậy, Tô Thị vốn lập mấy xưởng dệt vải giá rẻ lại chiêu mộ được lượng lớn nữ công nhân, Đàn Nhi sai Tô Văn Định quản lý các loại việc vặt tại hãng buôn vải, khiến Tô Văn Định cũng tất bật vất vả vô cùng.
Một lần ngoài ý muốn, thân là một học sinh của một trường trung học hắn đã bị Thượng Đế bug ra một lỗi lớn, nhân sinh của hắn đã bị biến đổi, tất cả sẽ phát sinh như thế...
Tuy nhiên tiếng tăm của Tô Gia Giang Ninh lúc này và Ninh phủ đã không giống nhau, có Ninh Nghị làm việc gương mẫu, mấy anh em họ đều hiểu được, vượt qua được trận khổ này, tương lai mới có thể làm to được. Bởi vậy không ai lười biếng kêu khổ mà đều nỗ lực chiến đấu.
Sĩ thân hiển quý nơi khác đến nhà, Ninh Nghị không ở đó, bọn họ muốn đem quan hệ loằng ngoằng thâm nhập vào trong tướng phủ cũng không có cách nào, nhưng đó là chuyện khác. Tuy rằng trong khoảng thời gian này các luồng áp lực dồn lên Tần Tự Nguyên ngày càng lớn, nhưng với sự uy nghiêm và quyền thế lão nắm trong tay, cũng chẳng còn có bao nhiêu người có thể lướt qua bức tường Hữu tướng phủ kia bay thẳng đến bên trong tạo áp lực. Đương nhiên, ngoại trừ những người này, còn có một bộ phận nhỏ có quan hệ đặc thù, lúc này cũng không dễ dàng gây hấn như vậy.
Trong những người này, gồm cả một ít họ hàng mang kiểu dây mơ rễ má, một số là đối tác làm ăn. Như sau khi Đàn Nhi chuyển hướng kinh doanh của Tô Thị về phía bắc, có một vị thế thúc vốn có chút quan hệ với Tô Gia, tên là Hồ Thành Yến vẫn luôn cung cấp bông cho Đàn Nhị nên song phương vẫn hợp tác vui vẻ, cho dù là Đàn Nhi bị Tả Hậu Văn chèn ép thì đối phương cũng không hề bỏ mặc, còn thường xuyên hỏi có cần viện trợ hay không. Nhưng sau sự việc cứu trợ thiên tai lần này, y cùng với người nhà mượn việc đến nhà thăm hỏi để nói bóng nói gió khuyên bảo: Ninh Nghị dù sao quyền thế không lớn, lần này làm như vậy đã động chạm tới nhiều người, đã khiến họ tức giận bất mãn rồi, Hữu tướng thân phận chức vị cao, đương nhiên không sợ chuyện này, nhưng nếu có người động thủ đối với gia đình nhà ngươi, các ngươi ngăn cũng không được đấy.
Y không những tận tình khuyên bảo, hơn nữa còn bảo thê tử cùng hỗ trợ khuyên bảo Đàn Nhi, trên thực tế thế lực của y là một nhà ở kinh thành, là gia tộc quyền thế có ảnh hưởng ở Hoài Nam. Khi Đàn Nhị thủy chung dùng cách thức uyển chuyển để ứng đối, y liền nói toạc ra: Ngươi gần đây mua vào lượng bông lớn, hàng hóa tích trữ trong nhà của ta cũng không còn nhiều nữa, tiếp tục như vậy, khả năng giữa chúng ta phải cắt đứt việc cung cấp hàng hóa rồi...
Ngoại trừ Hồ Thành Yến, lục tục đến nhà còn có một số nhà cung cấp, nhà phân phối hàng hóa, trong đó thậm chí còn có người cho Tô thị, Trúc Ký thuê đất thuê phòng cũng tới, nói muốn thu hồi địa điểm: