Vào hai tháng trước đây tức là vào tháng tám, hoặc là sớm hơn một chú gì đó, chính là thúc khởi điểm bắt đầu mọi chuyện.
Toàn bộ triều đình, dựa vào hai vị tướng gia làm trụ cột, họ vận dụng sức mạnh khổng lồ ở hai phía nam bắc, nổi lên rất nhiều lực lượng, vận chuyển một số lượng lương thực lớn đến những vùng đang phải chịu thiên tai.
Trong đó, Trúc Ký cũng góp một phần công sức lớn, thêm vào đó là sự giúp sức của nhiều thế lực khác. Bọn họ phụ trách việc liên lạc nam bắc, sắp xếp hành trình cho mọi người, đảm bảo an toàn cho họ, phối hợp với quan phủ để việc vận chuyển có thể diễn ra thuận lợi, khoảng thời gian đó cũng đúng lúc Ninh Nghị đang bắt đầu bận, còn nàng thì còn bận quan tâm vụ án mạng của Đồng Thư Nhi, suốt ngày bận việc chạy qua chạy lại, sau đó mới biết được chuyện về giá lương thực, dần dần nảy sinh nghi ngờ.
Rồi vào khoảng thời gian sau đó, Trúc Ký lại hoãn việc mở rộng chi nhánh lại, mà đúng lúc tâm trạng của nàng không được tốt vậy nên mới muốn cắt đứt mối liên hệ với Ninh Nghị. Trong quá trình đó, từng đoàn từng đoàn người một tiến đến Hà Đông, Hà Bắc, Hoài Nam, Kinh Hồ vân vân, vào lúc mới bắt đầu, bọn họ cũng chỉ là đến với tâm thế của một người làm kinh doanh buôn bán đơn thuần, nhưng trong chuyện này, có một nhóm người đã phát huy được vai trò khá lớn, ví dụ như Diêu trưởng quầy người mà được thanh niên kia nhắc đến, trong quá trình đi từ nam chí bắc, ông ta đã dùng một đạo lý vô cùng đơn giản để soi đường dẫn lối cho họ đi phát cháo miễn phí cho người dân, đồng thời vạch ra ranh giới giữa họ với những kẻ nhà giàu muốn tích trữ lương thực, từng bước từng bước một đạt đến hiệu quả công kích.
Lúc mới đầu nghe thấy, Sư Sư chỉ cho rằng chỉ có một mình Diêu chương quỹ mà thôi, là người lãnh đạo có kinh nghiệm giúp mọi chuyện có thể đạt được đến hiệu quả tốt nhất. Nhưng nghe dần nghe dần, Sư Sư phát hiện ra người có khả năng như vậy không chỉ có một hai người.
Lần này trong mấy lộ đều gặp phải nạn thiên tai, triều đình chỉ có khả năng chống đỡ lại bảy nhánh thương đạo lớn, sau khi tiến vào những vùng thiên tai, thì bảy lộ tuyến này sẽ được phân tán ra, mà trên mỗi một lộ, sẽ nhận được một số lượng nhất định, ở đó có những người mang trong mình đầy nhiệt huyết như Vu gia vậy. Bọn họ vốn dĩ là sống nhờ buôn bán, già trẻ lớn bé bọn họ, đầu tiên là được tiếp xúc rộng rãi với thế giới bên ngoài sau lại gặp được những người có tình trạng thê thảm, gặp những kẻ nhà giàu bất nhân. Từ đó thức tỉnh trái tim căm thù giặc trong họ, và họ bắt tay vào chuẩn bị những lần thứ hai thứ ba đi giúp nạn thiên tai, đồng thời kêu gọi mọi người trong nhà chung tay giúp đỡ.
- Càng về sau này, lương thực càng khó thu mua và khó vận chuyển, nhưng lần này chúng ta đã sớm dự định rằng sẽ phải qua lại vài lần, rồi cuối cùng Vu gia chúng tôi mới vận chuyển vào. Ít nhất phải hai đến ba nghìn thạch mới có thể an lòng được!
- Hai ba nghìn thạch mà cũng nói một cách kiêu ngạo vậy sao, có biết Hầu gia lần trước mà chúng ta gặp không, nhà bọn họ vận chuyển bằng tàu có một lần mà đã được 1500 thạch
- Có bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu mà, chúng ta luôn tận tâm tận lực, và chưa bao giờ hổ thẹn với lương tâm hết. Hơn nữa Hầu gia cũng là người thân của chúng tôi, lần trước không phải đã nói, Hầu lão gia muốn gả thất cô nương nhà họ cho Tiểu Lục hay sao. Cũng bởi lúc phát cháo miễn phí Tiểu Lục đã khóc, Hầu lão gia thì lại có thiện tâm biết thế lúc đó ta cũng khóc cho rồi
Văn án:
“Không được công cộng trường hợp bính ta.”
“Không được công khai nói ta là thê tử ngươi.”
“Không được làm cho người ta biết ta với ngươi ở cùng một chỗ.”
Lục C...
- Trời. Ngũ ca không nên nói lung tung, bọn họ cũng chỉ là thuận miệng nói thôi, việc này không nên nói lung tung ra ngoài
- Việc này sao lại coi là thuận miệng, người ta để mắt đến ngươi. Tuy nhiên nói đến chuyện khóc, nạn dân thì ta đã gặp qua, nhưng chuyện của Cảnh Thanh Thiên đúng là khiến người ta phải khóc mà
- Chuyện đó... nếu lúc đó ta cũng có mặt, không biết với tính tình của ta thì sẽ xảy ra chuyện gì nhỉ
Thời gian cứ trôi đi, cuộc nói chuyện giữa bọn họ vẫn tiếp tục diễn ra. Cái nghề mà Sư Sư đang làm này nên đã quen với chuyện đó, nàng rút ra được chút manh mối từ những lời bọn họ nói, rồi chắp vá lại thành một trình tự, nhưng càng chắp vá, trong lòng lại càng cảm thấy khó khăn.
Vũ triều lúc này, nạn đói đâu đâu cũng có, chứ đâu còn là xuất hiện ở một địa phương nhỏ nào nữa, cũng không có là thảm kịch hiếm thấy nữa. Ít nhất ngay bản thân Sư Sư, nàng cũng đã từng gặp qua nạn đói, nhìn thấy chuyện cứu tế, và cả cảnh thương nhân, đại chủ từ nam chí bắc bán lương thực. Hằng năm nạn đói cuối cùng cũng hết, nhưng năm nay lại khác biệt hoàn toàn so với trước.
Những nhân viên trong Trúc Ký này đang cố gắng để có thể khơi dậy được lòng thiện tâm trong tâm hồn bọn họ, cũng lúc đó, từ khắp nơi, khí thế của những người vận chuyển lương thực cũng tiếp thêm cho họ lòng tin rằng mình sẽ không phải cô độc, bọn họ cùng nhau cố gắng, khiến trong trong lòng càng trở nên sôi sục. Nghe được những lời mà đám người trẻ tuổi này nói với nhau nào là "nghe nói phía nam như thế nào" "nghe nói giá lương thực ở Hà Bắc lộ ra sao", Sư Sư nhận thấy được, chí ít trong họ đã có được những đầu mối then chốt, không ngừng cung cấp cho bạn họ những thông tin này, còn chuyện của Cảnh Huyện lệnh, nghe nói chỉ trong mấy ngày đã truyền đến hết những vùng chịu thiên tai, không phải có một thế lực chống đằng sau lưng, có ý thức khống chế thì sao có thể làm được những chuyện này.
Một Huyện lệnh thanh liêm, vào một năm mất mùa đã nguyện để những người trong gia đình mình phải húp cháo, cũng muốn cố gắng hết sức cứu vãn sinh mạng cho những nạn dân, mà vào lúc ông ta đồng ý cho những kẻ nhà giàu bán lương thực thì lại bị bọn chúng phải người đi ám sát, có thể thấy được bọn chúng ác độc đến cỡ nào.
Sau khi những người này tiến vào những vùng bị nạn và thu hút được sự chú ý của họ, mấy nơi đều đã xảy ra xung đột, nhưng sau đó đều đã được giải quyết. Những lời khuyên bảo của vị Diêu chưởng quỹ kia đúng là có hiệu quả, sau này khi họ tiến sâu thêm vào những vùng khác, chuyện một số người bị đám nhà giàu thuê người đánh bị thương đã khiến cho một bộ phận có ý rút lui, nhưng cũng có một bộ phận khác thì càng trở nên kiên cường, trong những lời nói mà đám người trẻ tuổi này nói ra, có vẻ rằng họ cảm thấy chuyện bị đám nhà giàu kia đánh bị thương mà một chuyện đáng tự hào.