Thành Biện Lương hạ tuần tháng mười, thời tiết đã trở nên lạnh hơn, không khí tràn ngập trong thành không chỉ là sự náo nhiệt mà còn thêm vào đó chút căng thẳng. Sự căng thẳng này thực ra đến từ chuyện thời tiết, tuy rằng nếu đem đi so sánh với những địa phương khác thì sống qua mùa đông ở Biện Lương thành cũng không quá khó, nhưng phần lớn mọi người đều rất ngại ra khỏi nhà vào mùa đông, thời khắc này cũng trở thành lúc thích hợp để tích trữ lương thực cho mùa đông rồi.
Các loại hành nghiệp thanh lâu giống như Phàn Lâu, Tiểu Chúc phường làm ăn vẫn thịnh vượng như trước, vào mùa đông có tuyết rơi cùng lắm thì ít ra ngoài một chút, mà trong các thanh lâu nổi tiếng của Biện Lương thì ngày ngày đều đốt lò than củi ấm áp làm cho mọi người đều có cảm giác như ở nhà. Khi tuyết vừa rơi, có những vị khách có nhiều tiền thậm chí ở lại trong thanh lâu mà không hề đi ra ngoài, cứ sống như vậy qua cả mùa đông giá lạnh cho đến sang đầu mùa xuân, tiền bạc trên người đương nhiên cũng trôi ra ngoài như nước chảy.
Lý Sư Sư đang nhân lúc những ngày tuyết rơi đi thăm bạn bè, đối với một cô hoa khôi hạng nhất trong mắt không ít vị ở kinh thành mà nói, trong những ngày đông này nàng sẽ ít khi tiếp khách, nếu là đồng ý gặp thì thường cũng là những bằng hữu quen thuộc. quen thuộc.
Thứ nhất vào mùa đông ở trong căn phòng ấm áp không khí cũng sẽ trở nên có chút mờ ám, có nhiều người không kìm nổi mà muốn làm chút gì đó, nói chút gì đó, mặc dù nàng có biện pháp ứng đối, nhưng cũng khó hơn so với những ngày bình thường, vì vậy nếu bắt buộc gặp mặt người khác, thường thường cũng sẽ là một đám người đi cùng với nhau. Thứ hai tính tình của nàng có chút lười biếng, khi mùa đông đã tới thì cũng ngại đi ra ngoài, có khi ngay cả giường cũng lười muốn xuống. Vào mùa đông nếu không phải có những người quyền quý đến tụ hội, thì tốt nhất là nên đi nghỉ ngơi.
Khoảng thời gian gần đây, điều khiến nàng cảm thấy phiền toái nhất chính là có người thẳng thắn nói với nàng rằng, thời đại thịnh vượng của nàng sắp sửa qua đi. Đối với một hoa khôi thanh lâu mà nói, tuổi đẹp nhất chính là từ 16 đến 20. Khi qua cái tuổi đó rồi, thì trong mắt nhiều người nàng khó tránh khỏi sẽ biến thành một phụ nhân. Lúc này nàng đã 21 tuổi, từ lúc trở thành hoa khôi, cùng với lúc đi đến đỉnh cao của sự nghiệp, vẫn luôn rất vững vàng, tuy rằng cũng đã phải trải qua rất nhiều chuyện khác nhau, nhưng tiếp đây, thời đỉnh cao ấy sắp sửa qua đi.
Đối với những người quen biết nàng mà nói, tuy rằng sức hấp dẫn của nàng không ngừng tăng theo thời gian. Chỉ cần gặp nàng một lần, thật khó mà tránh khỏi bị nàng hấp dẫn, nhưng một khi đã chạm cái mốc 21, 22 tuổi, thì sự hấp dẫn của nàng để khiến những khách mới dám ném tiền qua cửa sổ cũng sẽ giảm đi dần, theo một ý nghĩa nào đó, nàng nên suy xét đến chuyện rời khỏi chốn này và đi lập gia đình rồi.
Đối với nàng thì đó là một quyết định vô cùng khó khăn. Nhưng không thể không suy nghĩ đến. Đương nhiên, những người nguyện ý cưới nàng về cùng rất nhiều, nàng có thể lựa chọn vô cùng nhiều những nhà có tiền để về làm thị thiếp. Hoặc có thể chọn những vị đại quan viên, văn đàn sĩ tử gì gì đó. Hoa khôi đứng đầu kinh thành mà muốn lập gia đình, cũng không phải là chuyện mà tất cả những kẻ khác có thể bắt bí được, bối cảnh cũng không thể quá tệ. Giả dụ nàng có thích những người bạn nhưng Hòa Trung, Trần Tư Phong và nguyện ý gả cho họ, thì cũng không thể gả được nổi, vì như vậy là làm hại họ.
Những người gia cảnh không được tốt lắm, nếu cưới được nàng làm vợ cũng khó mà giữ được, rồi sau con đường thăng quan tiến chức cũng trở nên gập ghềnh, nàng cũng phải chịu khổ cùng họ. Đương nhiên, ngoại trừ việc phải gả cho những nhà cực kì giàu có, nàng cũng có thể chọn làm chính thê của một nhà nào đó, trong số những người làm được như vậy, địa vị tốt cũng có, nhưng nhất định là khi gả đi sẽ không được khua chiêng rầm rộ, mà đi đến một nơi xa kinh thành.
Trong khoảng thời gian này, trong số những người mà nàng có thể được gả đi cũng phải được sàng lọc ngầm mấy lần, địa vị cao, tính cách tốt, nói chuyện hợp, vẻ ngoài cũng không tồi vân vân, đến cuối cùng vẫn khó mà quyết định được.
Vài năm nay, nhờ vào danh vị hoa khôi Phàn Lâu nàng đã nhận được không ít ưu đãi, hàng năm đều có khoảng một hai tháng để nàng có thể tự do đi du lịch đây đó, thăm viếng các vị danh gia. Lý mụ mụ cũng hiểu được, như vậy có thể bồi dưỡng nàng trở thành người độc nhất vô nhị, cũng vì vậy nàng đã nhìn thấy rất nhiều chuyện, sau khi có được kiến thức, trong lòng cũng ngầm hiểu được bản thân có thể làm được không ít sự tình, ngay đến cả chuyện của Đồng Thư Nhi, nhờ vào nàng và một số những nữ tử khác, cùng với sự giúp sức của những vị thư sinh khác, cuối cùng quan viên Lại bộ kia cũng bị phán là có tội, bị cách chức quan, lưu đày ba nghìn dặm, khiến cho mọi người đều vỗ tay tán thưởng, nhưng việc này sau khi qua đi, thì mọi chuyện cũng lắng xuống.
Khoảng thời gian gần đây, chủ đề được lưu truyền trong kinh thành là chuyện đại chiến phương bắc giữa Trương Giác và Hoàn Nhan Đồ Mẫu. đây là lần giao thủ đầu tiên giữa Vũ triều và người Kim, tất cả mọi người đều nín thở chờ đợi, nhưng sau khi tin tức đại chiến truyền tới, trận đầu tiên sau khi Trương Giác đầu hàng Vũ triều đã thất bại, nhưng đó chỉ là trận thua nhỏ, sau khi bị đánh bại thì hai bên vẫn liên tục giằng co, tiếp đó còn có trận chiến thứ hai - những chuyện này, khi Sư Sư nghe được cũng không cảm thấy có hứng thú gì.
Một hai năm sau đây, sẽ không còn là thế giới của nàng nữa rồi, nàng sắp phải gả cho một người nào đó, sống một cuộc sống đơn giản và nhàn hạ, không cần vẩy nước quét nhà, canh cửi, cũng không cần xuống bếp làm cơm, chỉ cần hỏi han tướng công một cách ân cần, lấy lòng hắn vào thời điểm thích hợp, nắm giữ được trái tim của kẻ đó cũng là đủ rồi. Trôi qua vài năm như vậy, rồi sinh thêm vài đứa nhỏ, đợi đến mấy năm sau đó nhan sắc đã không còn mặn mà thì cũng còn mấy đứa nhỏ cùng sống qua ngày.
Có những lúc nàng nghĩ như vậy, rồi không khỏi tự cười một mình, rồi cũng cảm thấy buồn, thậm chí còn có những cảm giác mà xưa nay nàng ít khi có: nếu nàng không phải là thanh lâu nữ tử, không phải là hoa khôi Lý Sư Sư nọ kia, thì tốt biết mấy.