Mùng một tháng mười năm Cảnh Hàn thứ mười một, tiết Hàn Y.
Vừa qua lập đông không lâu, nhiệt độ của mùa thu vẫn chưa hoàn toàn hạ xuống, nhưng cảnh sắc vào cuối mùa thu cũng đã đủ tiêu điều và vắng lặng rồi. Trên các vùng quê đã dọn xong lúa sớm, cây cối cũng đang rụng bớt những lá cuối cùng. Nơi núi đồi, cũng đã cởi bỏ tấm áo mùa thu tráng lệ, biến thành một màu xám xịt. Sông lớn dậy sóng, con đường thôn trang bên bờ sông giờ cũng có cảnh tượng tiêu điều tan hoang. Một đội tàu cũng đang tiến dọc theo sông Hoài xuống.
Đội tàu gồm có sáu chiếc thuyền, có lẽ bởi vì bối cảnh của triều đình, phía trên mỗi một con thuyền đều có quan binh trông coi, cũng do vận chuyển hàng hóa khá nặng, nên độ ngập nước của tàu cũng khá sâu. Trên chiếc thuyền lớn phía trước kia, một đám người trẻ mặc quần áo quý phái đang đứng ở mép thuyền để nhìn theo hướng bờ biển, còn có một người trẻ khác, đang đứng nói chuyện cùng mọi người.
- Không xa phía trước, mọi người đều có thể nhìn thấy thôn nhỏ kia, bên cạnh thôn có một tượng Quan Âm Bồ Tát, năm nay lũ lụt đã làm ngập thôn. Tượng Quan Âm cũng bị đổ. Nhưng sau lại không có lương thực, không ít người vẫn đến bái Quan Âm, quan phủ mỗi ngày đều phát cháo miễn phí bên đó, mấy ngày trước ta trở về từ bên đó, nhìn thấy có không ít người
Đoạn sông phía trước, nơi góc nhỏ của một đường rẽ là có thể nhìn thấy một bức tường đổ, cả thôn hiện giờ đã bị phá hủy, chỉ còn lại một đoạn đường ngắn, tượng Quan Âm bên đó dường như cũng bị chia làm hai, một nửa bị ngấm trong bùn đất. Trong ngoài thôn có rất nhiều người, quần áo tả tơi, bộ dạng gầy yếu hết mức. Cũng có người mang theo bên mình bọc lớn bọc nhỏ, người ta đang phát cháo miễn phí lên cái điểm gần bờ sông, một chiếc thuyền của quan viên dừng ngay bên cạnh.
Làm người ta cảm thấy nghẹt thở đó là những tiếng ồn truyền từ bên đó tới.
Đói khát là nỗi khổ mà khiến người ta khó có thể chịu được, nhưng khi nó đạt đến tột độ cũng không thể khiến người ta phát điên được, bởi vì đã không còn sức mà phát điên lên được nữa. Lúc này còn chưa đến lúc phát cháo, nhưng số người đang tập trung trong thôn trang, người ngồi người nằm, người lớn thì ôm lấy trẻ nhỏ, đàn ông ôm lấy vợ, người một nhà thì ngồi tụm lại một chỗ, đến nói chuyện cũng không còn sức nữa rồi. Nhưng cũng vì đám người đó tụ tập, nên mấy đứa trẻ con vẫn khóc. Cũng có một số người lớn cũng khóc thét lên. Bầu không khí đó khiến con người ta tê tái lòng.
Vị quý công tử đứng trên thuyền nhìn thấy những cảnh này cũng có chút trầm mặc, cũng có người hạ giọng nói:
- Hai năm nay chúng ta cũng đã có mấy lần gặp nạn đói như vậy
- Chư vị cũng không cần vì thấy cảnh tượng này mà quá buồn. Lúc này tuy rằng số lượng thực mà quan phủ có thể giúp nạn thiên tai không nhiều lắm, nhưng những người này vẫn có thể giữ được tính mạng, chỉ có điều là không được ăn no thôi mà
Người tuổi trẻ kia mở miệng an ủi, sau đó nói:
- Chỉ có điều thời tiết xem ra là đang lạnh dần, mà lương thực ở phụ cận, đã tăng lên cái giá 36 lượng mỗi thạch rồi
Cuộc sống luôn luôn tràn đầy những bất ngờ, không ai có thể đoán biết trước được, nhưng mỗi ngày qua đi bạn phải làm sao để khi bước chân không còn những thứ khiến ta ph...
- Haiz, nếu như tuyết rơi, ngay cả cái giá 360 lượng cũng có thể có! Biết bao nhiêu người có thể qua nổi mùa đông này chứ!
Có người thở dài ra một hơi, đó là một người có bộ dạng đôn hậu trong đám người ấy, tuy rằng nhìn cách ăn mặc có vẻ không tệ, tuy nhiên thường là người xuống dưới làm việc, là một người có khí lực. nói về điều này, hai đầu lông mày có chút nhíu lại.
Đa số đám người cũng nghĩ đến điều này, cùng lúc đó, người công tử phong độ đi từ bên thuyền tới:
- Lần này là Bộc Dương gia ta vận chuyển lương thực đến, tổng cộng có năm trăm thạch gạo, ta nguyện quyên góp ba trăm thạch, còn có cả những người này nữa, mặt khác sẽ có hai trăm thạch bán với giá thấp, thu hồi phí tổn, từ nay về sau Bộc Dương gia ta sẽ xử lý 1500 thạch gạo này theo lệ công
Người nói chuyện chính là người nối nghiệp của Bộc Dương gia - Bộc Dương Dật.
Gã vừa nói như vậy, trong đám người lập tức có kẻ lên tiếng:
- Toàn bộ chúng ta cũng quyên góp!
Lúc này còn cần có người noi theo, người trẻ tuổi vừa nãy nói liền vội vàng phất tay:
- Chư vị! Chư vị! Mời nghe tại hạ nói một lời. Tâm ý của chư vị, thiết nghĩa người dân của khu này đều hết lòng cảm kích, nhưng xin nghe tại hạ lời này, không phải quyên góp...
Gã nhìn thấy mọi người nhìn sang phía này rồi mới nói tiếp:
- Lần này trước khi đi, ông chủ chúng tôi đã nhấn mạnh nhiều lần rằng, việc cứu nạn thiên tai lần này, mấu chốt không phải là cấp cho quan phủ nhiều hay ít lương thực, mà là phải đánh vào giá lương thực, có gạo lần này có thể vận chuyển đến càng nhiều càng tốt, hơn nữa một là chỉ có thể bán, hai là không được bán với giá quá thấp. Việc này sẽ do Hà đại nhân trong thành quyết định, nhưng theo tại hạ, nếu giá lương thực là 36 lượng, chúng ta e rằng cũng chỉ có thể xuống đến khoảng 30 lượng thôi, như vậy mới có thể tiếp tục hạ giá xuống. Chư vị nếu bán với giá vài lượng một thạch, tại hạ cam đoan, không quá một ngày, thì toàn bộ số lương thực sẽ bị đám tiểu thương nhà giàu nuốt vào bụng, như vậy không chỉ là không có tác dụng, ngược lại càng khiến bọn chúng kiêu căng
Đạo lý này mọi người cũng đã hiểu được, người trẻ tuổi dừng lại một chút:
- Tuy nhiên, lần này chư vị qua đây, có một vài chuyện, e rằng Hà đại nhân vẫn cần phải nhờ đến sự giúp đỡ của các vị, lần này tình hình thiên tai mở rộng, số người trong thành làm công việc cứu nạn thiên tai là không đủ, mấy lần còn thiếu chút nữa là xảy ra ẩu đả. Chư vị công tử qua đây đã được vài ngày, chắc sẽ không ngại đến ngoài thành giúp phân phát cháo. Hà đại nhân cũng đã từng nói với ông chủ chúng ta rằng, nếu đến rồi lại có thể tự tay làm thì ý nghĩa sẽ khác hẳn. Hà đại nhân cũng cam đoan sự an toàn của các vị, nên mọi người có thể an tâm
Một khi tình hình thiên tai mở rộng ra, trong thành nhất định sẽ đóng cửa, đến ngoài thành phát cháo miễn phí nhất định sẽ gặp phải sự nguy hiển. Trong lòng mọi người vốn cũng có chút suy luận, nhưng sau khi nghe người trẻ tuổi nói vậy, thì liền có người lên tiếng:
- Có thể ở lại đây hỗ trợ, ta sao phải lo về chuyện này!
Người kia cười cười:
- Đương nhiên, mấy ngày nay chư vị cũng đã thực hiện việc phát cháo ở ngoài thành, lần này lại được các ngài mang lương thực đến ủng hộ
Trong đám người có kẻ cười lớn:
- Vậy ta sẽ ở lại thêm mấy ngày, mọi người cũng cùng ta ở lại luôn đi!
Bộc Dương Dật nói:
- Nếu như vậy, ba trăm thạch mà ta đã định sẵn cũng sẽ không đổi, sáu phần tiền thu được của việc bán hàng lần này, sẽ được đem trở lại Giang Ninh, sau đó sẽ tiếp tục mua lương thực hoặc quần áo mùa đông, lương thực được bán lại cho nơi này, quần áo mùa đông sẽ đi quyên góp. Nếu xem tiết trời, e rằng bọn họ sẽ cần nó đấy
Sau khi gã nói lời này thì khiến mọi người xung quanh rầm rì to nhỏ, không khí trên boong thuyền lúc này đã náo nhiệt hơn trước. Người trẻ tuổi kia cũng không nói thêm câu nào, lặng lẽ lui về một phía. Bộc Dương Dật đứng ở bên mép thuyền, lấy ra một quyển sách, bớt thời gian xem vài câu. Lúc này đây, đối với Bộc Dương Dật mà nói, chuyện vận chuyển lương thực cũng chỉ giống như việc buôn bán đơn thuần, cũng không có quá nhiều sự hưng phấn, trên thực tế, trong đám người cũng có một phần nhỏ là loại người như này. Đoạn đường đi đến Hoài Nam này, có thể kiếm được bao nhiêu tiền với y cũng không phải chuyện gì to tát, ngược lại là chính là người thanh niên này, dọc đường đi đã khiến y phải chú ý đến.