Sau khi bận rộn với tết Trung thu, nha hoàn mới đưa lên bản danh sách quà tặng, Lý Sư Sư nhìn một lần, trong lúc vô tình tìm được lễ vật mà Ninh Nghị đã tặng, lúc này nàng mới nhớ tới việc hai người cũng đã một thời gian không gặp nhau rồi.
Nàng kêu nha hoàn tìm lễ vật ra, đó là một bức họa, vẽ về trung thu trăng tròn, tác giả vẽ bức tranh tên là Đường Chỉ Quy, chính là một họa gia nổi tiếng về tranh sơn thủy trăm năm trước, nếu vậy bức tranh này đáng giá không ít tiền. Nhưng Sư Sư chỉ nhìn thoáng qua, sau đó sai nha hoàn thu lại.
Một bức tranh đáng tiền, không có nghĩa là trong đó chứa đựng nhiều tâm ý, đặc biệt là phụ nữ lại vô cùng mẫn cảm với chuyện này. Nghĩ đến đây, nàng cũng cảm thấy có chút gì đó oán trách Ninh Nghị.
Ngày tết trung thu, Phàn Lâu làm ăn cũng rất tốt, nàng dự định sẽ tham gia cuộc tụ hội Thi Từ, những người khách muốn đến nói chuyện tâm sự cũng rất nhiều. Hoa khôi của Thanh Quan nhân, thì sẽ không phải ngủ cùng khách, chủ yếu là để thêm thanh sắc cho những đại tiệc lớn, còn nếu một mình tụ hội, cũng khiến cho người ta có một hai canh giờ thanh tịnh thoải mái.
Gặp một người là mất một hai canh giờ, còn nếu tham gia một cuộc hội hợp thời gian lại càng kéo dài hơn. Trong kinh thành, số người nàng không muốn đắc tội hay không thể đắc tội là không ít, cho dù có phân tách bản thân ra làm hai thì cũng không đủ. Còn thời gian rảnh rỗi, hoặc thời gian có thể đi ra ngoài nàng đều để tâm đến vụ án của Đồng Thư Nhi, cũng có lúc sẽ đi đến phủ Khai Phong để hỏi thăm về tình hình vụ án, có lúc lại đến gặp mấy tỷ muội có liên quan đến vụ án. Mấy người đó cũng không phải là người của Phàn Lâu, nhưng lần này họ đều có chung một thù với Yên Hoa Hành Nghiệp, Sư Sư tuy không phận sự, nhưng trong đó, nàng cũng bỏ ra không ít công sức.
Một nữ tử thanh lâu muốn bày tỏ thái độ, đương nhiên là không thể kháng nghị bằng cách giơ bài tử mà tụ tập đầy đường, đó là con đường chết. Các nàng chỉ có thể thông qua đủ loại "bằng hữu" để biểu thị sự bất mãn, trong số những người này có cả những kẻ làm quan quyền quý, có cả thân hào, cũng có cả danh sĩ phong lưu nữa.
Sau một khoảng thời gian ồn ào huyên náo, đối với vụ án mạng của Đồng Thư Nhi, áp lực của bên phủ doãn Khai Phong cũng không hề nhỏ, mặt khác, tên hung thủ Lại Bộ viên ngoại kia cũng có chút quan hệ, y cũng đã làm nhiều cách, đưa tiền, tặng lễ vật đều có. Theo sau đó có Thanh Lưu đứng ra nói, nữ tử thanh lâu dám can thiệp tới án mạng của triều đình, áp chế ý dân, nên nhất định phải dạy cho bọn nàng một bài học. Đám người Sư Sư tất nhiên là không hề sợ phải đối diện với đám quan lớn, bọn họ tỏ ra mềm yếu khóc lóc kể lể với đám quan kia, rồi sau đó đám văn sĩ lại lén viết văn để lưu truyền đi, yêu cầu xử tội Lại Bộ viên ngoại đó, sau đó phải khiến kẻ đã phụ lòng và bỏ rơi Đồng Thư Nhi phải chịu nhục nhã. Hai bên hiện giờ vẫn đấu đá giằng co, hơn nữa theo sự quan sát của những người bên ngoài, tên Lại Bộ viên ngoại kia phân nửa là không trốn được tội.
Đối với chuyện như thế này, vốn dĩ đám người Sư Sư cũng không cần đến phủ Khai Phong để chờ phán xét án, nhưng đến lúc tiến hành thẩm tra, vẫn khiến Sư Sư cảm thấy có chút thoải mái hơn. Cuối cùng các nàng cũng có thể làm tốt được chuyện này, tất cả mọi người đều giúp đỡ, thì mới có được kết quả như vậy, tuy rằng phủ Khai Phong vẫn lần nữa kéo dài thời gian phán xét, nhưng cuối cùng vẫn không thể bao che được chuyện này!
Mà đến lúc này, mới có thể thấy được ai mới là bằng hữu thực sự. Sau khi biết được nàng có liên quan đến vụ án của Đồng Thư Nhi, không ít tài tử quen biết nàng trước kia đã đến, hỗ trợ làm việc này việc nọ, nghĩ kế, một số người làm sai dịch ở nha môn cũng bày tỏ sự oán giận, chắc hẳn cũng muốn đẩy nhanh thời gian phán tội tên Lại Bộ viên ngoại kia. Tuy nhiên lúc này Ninh Nghị lại không hề đến, khiến mỗi khi nhớ đến, nàng lại thấy có chút không vui.
Đương nhiên, nàng biết rằng Ninh Nghị cũng đã đến đây hai lần, lần nào cũng trùng vào lúc nàng có việc, sau khi được nha hoàn thông báo, thì đối phương cũng đã đi rồi. Chuyện này thể hiện có chút không thành ý cho lắm; Nếu ta không rảnh thì ngươi có thể chờ mà. Mặt khác, khi nàng đang gặp khách một mình thì tất nhiên là không có cách nào để ra ngoài được, nếu khi đó đang tham gia hội thơ ở nơi nào đó, dựa vào thân phận đại tài tử của hắn, nếu thật sự là muốn vào thì có kẻ nào dám ngăn cản kia chứ? Thật giống như mấy bài thơ keo kiệt của hắn vậy.
Ngày đó khi mà hai người còn chưa quá thân quen, nàng nhiều ít cũng cảm thấy tính cách của Ninh Nghị khá cổ quái, đến nửa năm nay khi mà hai người cũng thường xuyên gặp nhau, thì dường như nàng cũng đã quen với tính cách cổ quái của hắn rồi. Dạo này hắn chỉ luôn lo nghĩ đến chuyện kinh doanh buôn bán, mỗi một bài thơ đều muốn cầm đi để phục vụ cho một chi nhánh của Trúc Ký. Sư Sư vốn chưa từng thấy một tài tử mà lại "keo kiệt" với thơ từ như vậy, những bài thơ của hắn "chân thực" quá khiến người ta cũng không nỡ ngừng đọc, nhưng tới cuối cùng, chỉ có thể cảm thấy dường như hắn quá "lười" đối với việc sáng tác thơ này thì phải.
Mọi người đều là bằng hữu, mà đây cũng không được coi là tính cách gì đó khiến người ta chịu không nổi, sau khi quen thuộc rồi lại cảm thấy có chút thú vị. Ngày bình thường khi mà Ninh Nghị còn đang bận rộn, chuyện gặp rồi chào hỏi vài câu sau đó đi, Sư Sư cũng thấy không có gì lạ cả, bởi vì tính tình nàng vốn rộng rãi, chỉ có chuyện xảy ra trong khoảng thời gian gần đây, đối phương lại không hề tham gia giúp đỡ, khiến nàng cảm thấy có chút oán giận.