Ánh đèn trên thuyền Ô Bồng chiếu ra đến nhánh sông không xa bên cạnh, nhìn từ trên lầu của Trúc Ký xuống, là cảnh người đi lại trên đường phố rồi một chiếc xe nhỏ bán mì và một đoàn xe đi từ trong đám người ra, bên cạnh một cây cổ thụ là người bán hàng rong và đám trẻ nhỏ đang chơi diều. Màn đêm của Biện Lương đang thay đổi sâu sắc trong ánh sáng lay động này.
Ngón tay của Ninh Nghị gõ lan can.
- Lúc trước khi Tướng phủ tính toán đến chuyện chọn huynh làm phó sứ vận chuyển cho Hà Đông, thì cũng đã suy tính đến mấy người khác. Nhưng nói thẳng ra, con đường Hà Đông này, tình hình giá lương thực đang tăng lên rất cao, lúc này đã không giống với trước đó, không còn có thể đặt chuyện cứu nạn thiên tai lên hàng đầu, vì như vậy sẽ đắc tội với nhiều người. Hà Đông lộ Đô chuyển vận sứ Lưu Tòng Minh đúng là có giao tình với Tướng phủ, lần này giúp cứu nạn thiên tai, ông ta đã hỗ trợ rất nhiều, nhưng dù sao sức người cũng chỉ có hạn mà thôi
Rồi hắn dừng lại một chút:
- Trong quan trường lăn lộn nhiều năm, nếu muốn làm một vị quan thanh liêm cương trực, thật sự cũng không phải là không có, nhưng nếu nói là một chút tật xấu nào cũng không nhiễm, thì ít lại càng ít hơn. Lưu đại nhân không hề dính đến hai cái này, đương nhiên, nếu người muốn nói ông ta là một viên quan xấu, thì cũng không phải thế, nếu chỉ là một cuộc loạn bình thường, dựa vào số vốn mà lâu nay ông ta kinh doanh ở Hà Đông, muốn chỉnh đốn lại, hay thậm chí là giết mấy tên quan không nghe lời, thì đều nằm trong lòng bàn tay, tuy nhiên, ông ta có lòng mà lực không đủ đấy, bởi vì sẽ đắc tội vô cùng nhiều người. Đây chính là những lời mà Nghiêu lão tiên sinh đã đánh giá về ông ta...
-... Cho nên, sau này Tướng phủ chỉ có thể chịu nhún để tìm cách khác, cần phải tìm được một người có tính cách cương trực, tốt nhất là người không sợ đắc tội với ai, để có thể trợ giúp cho Lưu đại nhân, đây là điều quan trọng nhất, còn Lưu đại nhân cũng đồng ý sẽ buông chút quyền lực. Sau này khi Tướng phủ đang bàn tính xem chọn người nào, thì ta cũng thấy có chút ngạc nhiên. Những lý do của bên Tần tướng cũng vô cùng đơn giản. Cho dù là ra sao, Đức Tân cũng là người có năng lực. Sau khi mọi chuyện kết thúc, cho dù là đắc tội với kẻ khác, nhưng vẫn có thể rút ngắn được vài năm cố gắng lao lực. Đương nhiên, nếu chỉ làm việc với thái độ muốn bảo vệ chiếc ghế của mình, e rằng cũng sẽ không làm được chuyện gì tốt, ngươi là người thông minh, chắc sẽ hiểu được ta muốn nói gì
- Lập Hằng lại xem thường ta rồi
Nghe Lập Hằng nói đến đây, Lý Tần mỉm cười, gã lắc lắc đầu:
- Trong tình cảnh này, tăng lên mấy cấp, đương nhiên là phải làm được chuyện, nếu lúc này ta trở nên hai mặt, chỉ muốn mọi việc đều thuận lợi bình an, e rằng mới là lý do đáng chết thật sự. Tuy nhiên Lập Hằng à, những lời này không cần nói nhiều đến nữa, ta cả đời đọc sách, nên cái ta luôn hướng đến là bà con trăm họ. Giống như hôm nay thánh thượng đã nói trong cung, lần này việc cứu nạn đã không còn là vì chức quan, mà chính là vì dân chúng. Đắc tội với kẻ nào cũng được, giết người cũng vậy, lần này bắc thượng nếu trong thâm tâm ta có nửa điểm nào là vì lo lắng cho bản thân, thì Đức Tân ta có chết cũng không rửa hết được tội
Ngữ điệu của gã không cao, nhưng biểu cảm trên khuôn mặt rất nhiều, toát ra được một luồng khí chính nghĩa. Khí chất này của một nho sĩ cũng không phải là lần đầu tiên Ninh Nghị gặp được. Hắn tất nhiên là vô cùng tán dương tinh thần của gã, liền gật đầu, thở dài: