Ngày mùng 9 tháng 8 năm Cảnh Hàn thứ 11, Cảnh Hàn đế Chu Triết thông qua việc bổ nhiệm mấy vị quan viên, trong đó có quyết định Nam Hòa huyện lệnh Lý Tần Lý Đức Tân được thăng lên làm Hà Đông lộ Thủy lục chuyển vận Phó sứ.
Tại Võ Triều, là Chuyển vận sứ một phương quyền lực cũng tương đương với chức Chủ Tịch tỉnh sau này. Mà trong kinh thành, người thực sự nắm được quyền lực về vận tải thông thường đều là tể tướng, nên có thể thấy được địa vị cao quý của chức vụ này.
Đương nhiên, Chuyển vận Phó sứ là chức quan hàng ngũ phẩm, ở đất kinh thành này cũng không được coi là cái gì to tát lắm, lần này trong số những vị quan mà được đến tiếp kiến thăng chức thì chức vị của gã có lẽ là thấp nhất. Nhưng Lý Tần vốn chỉ là một huyện lệnh thất phẩm, lần này còn chưa hết nhiệm kì mà đã được thăng lên chức vị Chuyển vận Phó sứ này, quả thực cũng được coi là một sự đề bạt đáng kể.
Cũng vì chuyện này, trong số những quan viên được thăng chức thì gã vẫn được chú ý đến nhiều nhất. Mà trong số nhân sĩ hiện nay, cũng có một vài người có phong khí, còn lại thì không nổi bật cho lắm.
Sau khi tảo triều xong, khi gọi mấy vị thần tử vào yết kiến, Chu Triết cũng nói vài câu về chuyện này:
- Muốn làm quan, nhưng lại sợ làm ngoại quan, đặc biệt là quan địa phương, quan phụ mẫu, sợ cho làm quan ở một ấp, hay một chức huyện lệnh, trẫm rất đau lòng khi thấy mấy chuyện này.
- Năm Cảnh Hàn thứ ba, cả nước thiếu 135 huyện lệnh, đến năm Cảnh Hàn thứ 7, vẫn còn thiếu hơn 90 huyện lệnh, đặc biệt là ở vùng Quảng Nam, có người được bổ nhiệm nhưng lại không đi nhậm chức, kéo dài thời gian ở kinh thành, chạy hết cửa này đến cửa khác! Chuyện này trẫm cũng biết.
- Đương nhiên chức vụ huyện lệnh có trách nhiệm vô cùng nặng nề, thử thách vô cùng nghiêm khắc, nếu đi nhậm chức, trời nam biển bắc chắc chắn sẽ khó gặp được người thân, việc này trẫm cũng hiểu được. Nhưng là quan phụ mẫu! Cái gì là quan phụ mẫu! Cái gọi là huyện lệnh, chính là những quan viên làm nền móng của quốc gia, họ thân với dân, gần với dân nhất! Bọn họ, sau mười năm gian khổ học tập, ra sức vì nước vì dân, nhưng trên thực tế lại muốn kén cá chọn canh, được bổ nhiệm lại muốn làm quan ở kinh thành! Nói thật ra, phàm là được nhậm chức huyện lệnh, thì sẽ không đi nhậm chức ấy, như vậy thì sau này cũng không có hy vọng thăng quan tiến chức! Chuyện này, trong lòng trẫm đã có tính toán trước.
Cũng bởi vì thời gian lâm triều chính thức đã qua, để biểu lộ sự thân thiết, lần triệu kiến này Chu Triết đã lựa chọn cách đi bộ ở ngự hoa viên, coi như là để giảm bớt chút không khí căng thẳng. Nhưng vào thời điểm nói lên chuyện này, vị hoàng đế từ tốn chắp hai tay sau lưng, giọng nói cũng trở nên nghiêm túc. Những quan viên đi theo phía sau nghe răm rắp, trong lòng cũng có phần kinh sợ.
Chu Triết giơ tay lên, ra hiệu cho họ không cần căng thẳng như vậy, nên thả lỏng người một chút.
- Trẫm, đã từng nói, tuy nhiên những người có thể làm một huyện lệnh tốt, thì chuyện gì cũng sẽ có thể làm tốt. Từ năm Cảnh Hàn thứ 3 đến nay, những huyện lệnh mà được trẫm cố ý thăng chức không chỉ có một người. Đức Tân à, các ngươi là tấm gương của huyện lệnh, lần này thăng chức cho ngươi làm Chuyển Vận Phó sứ, rất nhiều người có ý kiến, nhưng trẫm nhìn vào những biểu hiện của ngươi ở Nam Hòa, nên vẫn quyết định sẽ cho ngươi chức vụ này. Người đi Hà Đông, cần phải làm một trợ lý đắc lực cho Lưu Tòng Minh, đừng để trẫm thất vọng. Tình hình ở Hà Đông không dễ giải quyết.
Lý Tần đi ở hàng cuối cùng chỉ biết khom người cúi đầu:
- Thần nhất định toàn lực ứng phó, không phụ sự hy vọng của Thánh Thượng
Trên mặt Chu Triết lộ ra nét tươi cười, quay đầu lại khoát tay:
- Không phải là phụ sự hy vọng của trẫm, mà là phụ sự hy vọng của dân chúng
Ông đưa tay ra chỉ vào những kẻ khác ở phía sau:
- Các ngươi cũng vậy. Hiện giờ là thiên hạ của Võ triều, nhìn như đang hưởng cảnh thái bình, nhưng trên thực tế thù trong giặc ngoài
Vị hoàng đế nói xong, liền bước lên một cây cầu hình vòm ở phía trước:
- Bên ngoài, người Liêu tuy đã đi rồi, nhưng các ngươi đừng tưởng rằng người Kim dễ đối phó. Bọn chúng cũng là những kẻ đi ra từ vùng khỉ ho cò gáy, lòng muông dạ thú, khó có thể thuần hóa. Lần này chiến sự chưa xong, bọn chúng liền xé bỏ minh ước trước đây, nếu không có sự cố gắng của Đồng Xu Mật, Quách tướng quân và những người khác, thì mười sáu châu Yến Vân chắc chắn cũng không thể lấy lại được dù chỉ một tấc