Sắc xanh non trên lá cây đã chuyển đậm hơn, mưa xuân bay bay rồi biến mất, hoa hồng đã tàn phai, chớp mắt một cái mùa xuân đã qua đi. Vào hạ tuần tháng ba, trên sông Tần Hoài vẫn có những sợi tơ liễu bay phất phơ, nhưng mùa hè đã thật sự đến rồi, gia đình Ninh Nghị và Đàn Nhi ở trên thuyền ngoài thành Giang Ninh, đi đường thủy trở về kinh thành.
Trở lại Giang Ninh một tháng, việc mà Ninh Nghị và Đàn Nhi cần làm cũng không nhiều, ngoại trừ tế bái người nhà qua đời trong biến cố năm trước, còn lại chỉ là thuận tiện đưa quà mừng đến Khang vương phủ, đến nơi liền làm ngay là được. Tuy nhiên trước khi thành thân mấy ngày, Tiểu Bội lại không ở Giang Ninh, bởi vậy trong suốt đoạn đường này Ninh Nghị cũng không thấy mặt nữ đệ tử sắp phải gả chồng này.
Tiểu quận chúa sắp lập gia đình, cũng chính là đã trưởng thành, đối với một thầy giáo khách khanh như Ninh Nghị, Khang vương cũng không quá mức chậm trễ, tự mình đi ra tiếp đãi Ninh Nghị, nhận lấy bức thư họa Tần Tự Nguyên và rất nhiều quà tặng khác do Tô gia đưa tới, lại cũng không nói quá nhiều, mà sau đó khi Ninh Nghị tiến đến thăm hỏi Khang Hiền mới hiểu cụ thể sự tình.
Lúc này những thân thuộc của Võ triều vẫn luôn có rất ít tự do, chỉ có số ít mấy người, miễn cưỡng có thể ngoại lệ. Sản nghiệp hoàng tộc dưới danh nghĩa Thành quốc công chúa Chu Huyên lúc này trải rộng Thiên Nam, ở một mức độ nào đó đã đủ ảnh hưởng đến cục diện chính trị, mà nay Chu Huyên và Khang Huyền đều đã già, cũng là thời điểm bắt đầu lựa chọn người nối nghiệp.
Bản thân bọn họ cũng có mấy người con, nhưng luận về sự nhạy cảm với kinh doanh, tài chính thì ai cũng không sánh bằng Chu Bội. Cũng vì điều này mà sau khi Chu Bội ít nhiều tỏ ra hứng thú với mặt này, Chu Huyền quyết định đem một phần công việc giao cho nàng, trong khoảng thời gian này, Chu Huyền quyết định đi đến các hoàng trang, cũng dẫn theo cả Chu Bội, thứ nhất là để nàng hiểu biết cụ thể công việc cần làm, thứ hai là để các quân sự đều biết đến nàng. Chu Bội rất có thiên phú và cũng rất yêu thích công việc này, Khang Hiền cũng liền thuận miệng kể cho Ninh Nghị.
Dù có phải là chuyện tốt hay không, Chu Bội đã tìm được địa vị cho bản thân. Một mặt khác, Truy Nguyên xã của tiểu Vương gia Chu Quân Võ tuy rằng không mấy được coi trọng nhưng ít nhiều cũng có chút quy mô, khi trước y chỉ biết tìm một đám bạn tùy ý làm. Sau khi nói chuyện với Ninh Nghị vào năm trước, y mới bắt đầu tìm hiểu thợ thủ công xung quanh, bắt đầu làm từ những con diều, dần dần tăng thêm kích thước, độ chắc chắn, lựa chọn chất liệu phù hợp. Cho đến năm nay, điều đã có thể mang theo đồ vật lớn hơn nhiều. Một mặt khác, việc thúc đẩy làm đèn Khổng Minh cũng đang tiến hành.
Một Truy Nguyên xã từ công việc làm ăn nhỏ lẻ lúc đầu, trong Khang vương phủ cũng chỉ là mắt nhắm mắt mở không bận tâm, đến nay sau khi mở rộng quy mô, vấn đề tài chính không thể tránh khỏi phải đem ra tính toán rạch ròi. Chu Quân Võ thật ra là một người rất tự giác, bắt đầu từ mấy tháng trước liền bắt đầu tìm hiểu nguồn thu nhập của vương phủ, muốn thử đem một số cửa hàng để vào dưới danh nghĩa của mình.
Tiểu Vương gia có ý muốn kiếm tiền, cầm quyền, hơn nữa nhiều ít còn muốn giải quyết chuyện chính sự chứ không phải vơ vét tài sản của mấy kẻ cùng hội, cũng không như đám con cháu hoàng tộc khác, chỉ cần tiền mà không lo hậu quả. Cũng coi việc này như là y đã nhượng bộ trước. Nói chuyện này với Chu Ung, Chu Ung cũng có chút cao hứng. Sản nghiệp của Khang vương phủ tuy không sánh bằng sản nghiệp của phủ Thành Quốc công chúa, nhưng cũng chịu sức ép của y. Vì thế trong thời gian gần đây, tiểu Quân Võ gian lận vài cửa hàng trên tay các vị quản gia, lấy thu nhập của các cửa hàng này đến trợ cấp Truy Nguyên xã, khó khăn cũng coi như được giải quyết, những ngày qua sống cũng tạm coi yên ổn.
Sau khi Ninh Nghị trở về, Quân Võ rất vui mừng bám lấy hắn khoe ra thành tích của mình, cũng dẫn Ninh Nghị đi xem qua. Y nhớ kĩ lời Ninh Nghị nói phải để cho các thợ thủ công có được địa vị, từ đó chiêu mộ một đám thợ thủ công, chưa bao từng bạc đãi, thậm chí hơi có phần quá mức trọng đại. Ninh Nghị lại đề xuất một vài ý kiến với y, để y thực hiện cơ chế thưởng phạt phân minh, làm việc cũng không có thể tốt với tất cả mọi người, thuận tiện dạy y một chút kinh nghiệm buôn bán.
Về chuyện Truy Nguyên xã cuối cùng có thể có được chút thành tựu, Ninh Nghị thật ra cũng không mấy bận tâm Khinh khí cầu chạy bằng khí nóng thì còn có thể chứ dù là chính mình cũng đâu thể tạo ra máy bay. Quan trọng là Quân Võ có thể từ trong việc này học được kinh nghiệm sinh tồn. Cũng bởi vì thế mà với việc Quân Võ thắt chặt tính toán thu chi, Ninh Nghị lại đặc biệt dặn dò một phen, tiết kiệm thì được nhưng các chi phí xã giao cần thiết thì vẫn phải chi ra, cũng may Quân Võ cũng được dạy dỗ rất tốt, rất hiểu về điểm này, y không hề hà tiện trong việc xã giao với đám con cháu hoàng gia quý tộc, chỉ là chi phí đồ ăn vặt hay đi xem các cuộc vui đều cắt bỏ. Ninh Nghị thấy vậy, lại thấy tiểu Vương gia này có chút đáng thương.
- Sau này tìm tỉ tỉ để lấy tiền
Ninh Nghị vỗ vai y nói.
Quân Võ cũng cho là đương nhiên, gật đầu:
- Vâng, đương nhiên rồi.
Ngoại trừ chút việc đi lại sau khi về nhà ấy, ngày thường Ninh Nghị cũng chỉ ở thư viện Dự Sơn giảng bài, không đi lại nhiều nữa. Lúc này Giang Ninh hoàn toàn là một mảnh ca múa mừng cảnh thái bình, không cuồng nhiệt như ở Biện Lương, lại vẫn luôn có nét ưu nhã của vùng đất Giang Nam. Tần Hoài hàng đêm thắp đèn, văn nhân sĩ tử thỉnh thoảng lại có tác phẩm xuất thế, mừng quốc thái dân an, bắc phạt thuận lợi. Có vài người đến mời Ninh Nghị tham gia hội họp, Ninh Nghị liền một mực từ chối.
Đương nhiên đôi khi cũng có những tài nhân đến tìm, những người tìm đến không chỉ có mấy người này. Phú hộ bậc nhất Giang Ninh Bộc Dương gia công tử Bộc Dương Dật cũng mấy lần tìm đến nhà, đôi khi còn dẫn theo một hai người. Bộc Dương gia có chút quan hệ trên quan trường, lại chiếm một phần kinh doanh trà muối, mặc dù ở Biện Lương có lẽ không nổi tiếng, nhưng nếu đặt ở phía nam thì đã là một gia tộc đủ để đề cập đến trong danh sách lúc trước rồi. Y đến đây tìm Ninh Nghị, Tô Đàn Nhi đương nhiên là muốn bàn chuyện làm ăn, cũng không thể không giữ phép lịch sự.