Ở RỂ (CHUẾ TẾ)
(6)
Mũi đao xé rách đêm mưa.
Khi hoa máu bắn ra tung tóe, dưới mái hiên trong mưa xuất hiện bóng người mờ mờ ảo ảo lao ra ngoài con phố dài, thanh đao trong tay vung lên xoẹt xoẹt xoẹt chém tứ tung, đâm thẳng vào phía sau lưng và ngực của mấy kẻ phía trước, còn con phố cách đó không xa, cũng đã trở nên vô cùng hỗn loạn.
Đi
Đây là một tiểu trấn được bài trí một cách bẩn thỉu, những kẻ trong đám hỗn loạn đã giằng co một hồi, tuy nhiên bên nào nắm được lợi thế cũng không có rõ lắm. Trong tiểu trấn này phần lớn là phòng thấp ngõ sâu, khi hơn mười tên quan binh sai dịch phát hiện ra hai kẻ khả nghi, mà hai người kia cũng phát hiện ra họ, rồi sau đó là một màn rượt đuổi truy trốn nhau.
Lúc này những quan binh bộ khoái được điều đến đề truy bắt đều là những người giỏi, nhưng hai kẻ chạy trốn đến đây, lại càng là tướng lĩnh tinh nhuệ trong quân của Phương Lạp, trong cuộc đuổi trốn tại con đường tắt này, đã có mấy tên quan binh bị giết. Khi mấy tên bộ khoái đứng đầu đường trong lúc vô tình gặp phải hai tên tội phạm này thì lập tức đã giao thủ với nhau, một số ít dân cư bên cạnh mới bị làm kinh động, trong khoảng thời gian ngắn mà hiện trường đã trở nên hỗn loạn.
Khi có thêm bốn tên bổ khoái khác đuổi đến nơi, một gã tội phạm mới từ trong bóng tối giết ra, sát thương mấy người.
Đi thôi.
Bên này kẻ dùng đao hô to lao như điên, nhưng phía trước đột nhiên có người từ trên lầu bên đường nhảy xuống, đập vỡ căn lều cũ nát bên đường, múa đao lao về phía kẻ kia, xa hơn một chút, một thanh câu liêm thương trên có khóa xích khua chém phá màn mưa. Đầu bên kia vẫn đang chém giết đấy, lại là một người đàn ông dùng chùy đồng vẫn đang tiếp tục chém giết, y đã đánh ngã hai kẻ khác, vai y cũng đã bị trúng một đao.
Tuy hai người này đều là cao thủ, nhưng cuộc chiến kéo dài như vậy, hết kẻ này rồi kẻ khác tới, tránh sao được sự mệt mỏi, thân thủ cũng giảm bớt đi phần nào. Không bao lâu cánh tay cầm đao của người đàn ông kia cũng bị chém trúng. Hai người bị vây công đã ép về cũng một hướng.
Trên đường phố hỗn loạn, sự báo hiệu của mấy tên bộ khoái cũng đã thu hút sự chú ý của mấy nhân viên đóng giữ trấn, một bộ phận nha dịch chạy tới, mấy người cầm lấy một chiếc lưới đánh cá lao thẳng về phía đó. Người đàn ông cầm đao kia đột nhiên phấn khởi, giết lui đối phương, nhưng hai người cũng đã bị dồn tới chân tường, mấy tên có khả năng một chút cũng đều bị đánh lui lại vài bước, cánh tay cầm vũ khí đều run run lên vì bị một lực quá lớn tác động vào. Phạm âm ngâm dài, một thanh thiền trượng nện xuống mặt đất, bên trong màn mưa, đối phương thân hình khôi ngô, uy phong lẫm liệt.
- Kẻ nào
- Đặng.. Đặng Nguyên Giác
- Bảo Quang ác tặc
-Y không chết.
Có liên quan đến việc Phương Lạp tạo phản, giải quyết tốt hậu quả lần này thật sự là một việc vô cùng quan trọng, cho nên phần lớn số bổ khoái bị điều động đều quan tâm đến đến tài liệu về những phỉ nhân này. Trước đó mọi người đều tưởng rằng Bảo Quang Như Lai Đặng Nguyên Giáp này đã chết trong cuộc chiến, cũng có bộ khoái không quan tâm đến chuyện này, nhưng vẫn có người đã nhận được ra ông ta. Lúc này số bổ khoái và quan binh trên con phố là khoảng hai mươi người, nhưng đối mặt với trùm phỉ nhân khét tiếng này, không khỏi cảm thấy sợ hãi, nơm nớp lo sợ.
Đi!
Mưa trút xuống con đường, Đặng Nguyên Giác trầm giọng khẽ quát hai người kia. Y cầm thiền trượng, thân hình cao lớn lao về phía trước hai bước, đám bổ khoái liền nắm lấy binh khí, theo bản năng lui về sau. Hai người phía sau khi nghe được lời nói của Đặng Nguyên Giác, lập tức xoay người chạy vào trong con hẻm, nhìn thấy mấy bóng người đã chờ sẵn ở đó, họ còn cười ngựa, đúng là An Tích Phúc của Hắc Linh Vệ:
Nhanh lên!
Người bên này nhanh chóng thoát đi, bên kia con phố, Đặng Nguyên Giác đột nhiên trầm giọng quát lớn một tiếng, sau đó xoay người lao vào trong con hẻm. Đám bộ khoái tỏ vẻ chần chừ, sau đó cắn răng đuổi theo hướng ngoài thị trấn.
Tầm nhìn bị thu hẹp do trời mưa như trút nước, hiện giờ vẫn đang là buổi chiều. Khi Lâm Ác Thiện đuổi theo Lưu Tây Qua lao vào trong con sông, chân núi bên kia đang diễn ra một trận quyết đấu kinh người. Vào lúc Trần Phàm gặp đúng phải Vương Nan Đà đang dẫn bảy tám người đang đi ở chân núi, lập tức người đuổi giết kẻ chạy trốn, lúc này hai người đã dừng lại, đối công lẫn nhau, máu tươi cũng trộn lẫn vào trong màn mưa, hai người đánh nhau trong khoảng chừng nửa nén hương.
Mấy người thủ hạ của Vương Nan Đà cầm binh khí trong tay, nhưng lòng vẫn thấp thỏm lo lắng canh trừng chung quanh.
Hai người đang giao chiến đều là những kẻ có sức mạnh vô cùng lớn, Vương Nan Đà thành danh đã được mười mấy năm, hiện giờ vẫn là cao thủ hạng nhất, thân thủ không kém gì so với Lâm Ác Thiện. Còn Trần Phàm nhờ đi theo Phương Thất Phật, tinh thông 18 món vũ khí, quyền cước cũng vô cùng phi thường, quyền chưởng chỉ trảo thì thuộc hàng uyên thâm, gã đã từng dùng trảo phá trảo, đã trực tiếp chiến thẳng danh gia song thủ đã có kinh nghiệm luyện võ hàng mấy chục năm, chỉ có thể nói, thiên tài luôn có những điểm mà người thường không thề đạt tới được.