(5)
Mưa phùn vẫn đang rơi lất phất, trong doanh địa lốm đốm những ánh lửa. Mặc dù trên sườn núi có không ít người, nhưng thủ vệ, lính gác đều rất có quy củ, ai làm việc nấy, không có chút ồn ào huyên náo, cho thấy quy củ trị doanh của Thiết Thiên Ưng cực kì nghiêm khắc.
Trong nhà lều ánh đèn lay động, khi vị thư sinh trẻ tuổi tên là Thành Chu Hải kia đến, Thiết Thiên Ưng bày ra dáng vẻ đang xử lí công vụ. Đối với người của Mật Trinh ti, Thiết Thiên Ưng không đến mức không thèm nhìn, nhưng cũng không mấy coi trọng, tự bản thân thấy bày ra tư thái này là đủ rồi. Về phần những gì đối phương nói, bản thân có thể nghe nhưng không cần làm theo tốt nhất là đối phương nói xong có thể hài lòng, tự mình rời khỏi, bên ấy cũng không phật lòng.
Nhìn kĩ liền thấy người kia tuy tuổi tác không lớn lắm nhưng khí độ trầm ổn.
Trường bào mặc trên mình bị ướt non nửa, có vẻ khi đến có chút vội vã, dường như phải đến đây giải quyết chính sự. Thiết Thiên Ưng thật ra khá thưởng thức những người có khí chất như vậy, nhưng lại chán ghét đối phương đến chỗ mình "xử lý" mấy việc gì đó. Bên ngoài tự nhiên dùng thái độ ôn hòa chào hỏi, nhưng không nghĩ đến thanh niên kia trong thời gian chưa nói nỗi mấy câu đã khiến y có chút thất vọng.
Sau mấy câu chào hỏi có tính hình thức, thật ra cũng rất đơn giản, bởi vì thanh niên kia tuy rằng duy trì lễ nghĩa nhưng trong mấy câu nói không đến mức quá nhanh, ý tức lại thẳng thắn đi vào vấn đề.
Hình bộ làm việc, áp giải Phương phỉ về kinh, theo lý mà nói, Mật Trinh ti không nên tham gia vào.
Người thanh niên kia chắp tay cười, tỏ ý xin lỗi:
Nhưng lần này trên đường Thành mỗ xuôi nam, có nghe nói một chuyện. Ổ, không thể không đến đây có vài lời muốn nói với Thiết đại nhân.
Thiết Thiên Ưng thần sắc thản nhiên:
- Vậy sao? Không biết là chuyện gì.
Thành Chu Hải cúi đầu đắn đo một lát mới mở miệng:
- Lần này Thiết đại nhân và Tông đại nhân truy bắt Phương Bách Hoà, vốn là không có vấn đề gì, thậm chí Thành mỗ không khỏi không vỗ tay tán thưởng cách bày bố trong đó. Chỉ là trong chuyện này xuất hiện mấy nhân vật có thân phận đặc thù, Mật Trinh ti đã tra xét, trong đó có mấy cái tên nếu không đưa lên phía bắc, e là sẽ khiến cho Tần tướng và Ninh tiên sinh phiền lòng. Vì vậy mà Thành mỗ mới đêm hôm đến đây, muốn biết thái độ của Hình bộ trong chuyện này.
Thiết Thiên Ưng mặt nhăn mày nhíu:
- Lại không biết những người thân phận có vấn đề này, cụ thể là những ai?
- Sự tình vẫn chưa được định đoạt. Thành mỗ cũng chưa muốn nói ra những người thân phận có vấn đề này
- Vậy Thiết mỗ lại không biết rõ rồi.
Ánh sáng trong phòng khá mờ mịt. trong lúc hai người nói chuyện với nhau, ngoại trừ ngay từ đầu chào hỏi tương đối nhanh thì lúc này đây có vẻ chậm rãi. Người thanh niên cười đến chất phác, lại đắn đo một hồi.
- Việc này Mật Trinh ti cũng không muốn trực tiếp tham gia vào. Thật ra Thiết bộ đầu làm việc nhiều năm như vậy, trong lòng nên hiểu rõ mới phải, Thành mỗ đến đây, là mang theo thành ý.
Kinh xin Thành tiên sinh chỉ rõ.
Thành Chu Hải liếc nhìn y một cái, lời nói bắt đầu nhanh hơn, sắc mặt nghiêm lại:
Hai năm trước, phỉ loạn Phương thị chấn động Thiên Nam, nguyên nhân kết quả ra sao, hẳn là Thiết bộ đầu cũng là người tương đối nắm rõ. Thứ cho Thành mỗ nói thẳng, Ma Ni giáo ở Giang Nam phát triển nhanh chóng, tuy nói luôn chỉ biết ở tầng đáy xã hội mê hoặc một lượng lớn ngu dân vô tri. Nhưng thật sự khiến cho điều này mở rộng lan tràn nhanh chóng, vẫn là do được rất nhiều phú hộ Giang Nam ủng hộ, như Đường gia ở Giang Nam giúp Ma Ni giáo khởi sự mà tiêu tan hết cả gia nghiệp, trong quá trình mưu nghịch từng xuất hiện một lực lượng to lớn là Bá Đao Lưu gia, ngoài ra còn có Trần, Lã, Phương, Hà Tuy nói đánh tan Phương phỉ là chư tướng Binh bộ, cho nên sau này việc thanh tra chuyện này vẫn là do Binh bộ xử lý. Thiết mục đầu hẳn là rất rõ, trong chuyện này đã giết chết bao nhiêu người đúng không?