(4)
Trong cơn mưa lớn, nước sông chảy xiết cuộn trào mãnh liệt về khúc cong ở phía trước, những con sóng nổi lên. Thân thể to lớn như một con gấu lao xuống nước bơi oàm oạp sục sạo. Chỉ một lát sau, thân ảnh kia lại nhảy lên bờ.
Người tên Lâm Ác Thiện kia dọc theo bờ sông chạy mấy bước về phía trước, nhìn dòng nước sông. Lão vừa chạy vừa không ngừng nhặt tảng đá ném vào giữa con sông, làm cho mặt nước dâng cột sóng lên cao ngất. Không biết bao nhiêu lần như vậy, lão mới dừng không ném nữa, lại chạy thêm mấy bước, tốc độ cũng giảm dần.
"Ha ha", lão có chút giễu cợt mà cười rộ lên. Nhưng bên trong dòng nước kia, thiếu nữ ngã xuống đã không còn thấy tung tích.
Cao thủ so chiêu, cho dù chỉ là một chút sơ hở cũng phải trả một cái giá rất đắt.
Trận chiến này giữa hai người, tuy rằng Lâm Ác Thiện đã đánh cho Tây Qua không còn sức đánh trả. Nhưng chỉ nói về tu vi, những người trẻ tuổi như Tây Qua, Trần Phàm đã chạm tới cánh cửa khiến họ lột xác lên một tầm cao mới. Khả năng bơi của Lâm Ác Thiện rất bình thường, chỉ không biết về mặt này khả năng của Tây Qua đến đâu. Nếu như kỹ năng bơi của Tây Qua thuần thục, cho dù đang trọng thương ngâm mình dưới nước, đột nhiên vụt lên cho lão mấy đao cũng không phải là chuyện không thể.
Lão vừa mới tái xuất giang hồ, lúc này lại chiếm hết thượng phong, trước khi đối mặt Chu Đồng, chuyện gì cũng đều cần chắc chắn. Hơn nữa nếu thực sự đối phương có khả năng bơi cực kỳ tốt, do bị thương nặng, sẽ không duy trì tình trạng ở trong nước này được quá lâu. Dưới cơn mưa to tầm tã, bóng dáng lão men theo dọc con sông đi lên đằng trước, ánh mắt như chim ưng nhìn chằm chằm vào cảnh vật hai bên bờ sông.
Thời gian đã là chiều muộn, những dãy núi trong màn mưa đều khoác lên một vẻ u ám. Con sông này không rộng lắm, đối diện với nó là một mảnh rừng xanh ngắt, rậm rạp sát đất. Trong khi con sông đang rít gào cuồn cuộn chảy, bóng dáng của thân ảnh cao lớn kia in lên khoảng không giữa trời và đất, mang theo một mảnh sát khí lạnh lẽo.
Thiếu nữ ngâm mình trong nước, tay nắm chặt đoản đao, cố gắng duy trì một tia tỉnh táo cuối cùng. Nhưng trong nước sông, mạch nước ngầm cuồn cuộn, thân thể của nàng lặng lẽ chạm đến bùn cát ở đáy sông, trong nháy mắt, thân thể đã trôi dạt đến một nơi không biết là đâu.
......
Ánh sáng u ám, nước sông đục ngầu nhưng tốc độ chảy quả thật kinh người, bùn đất và rong rêu quấn lấy thân mình. Khi đột nhiên đến một khúc quanh, nàng lấy hết toàn bộ ý thức sống sót cố gắng điều chỉnh thân thể, mở to hai mắt.
Ngay trước mắt, những hòn đá ngầm dưới đáy sông nhô lên, mạnh mẽ đánh thẳng về phía đỉnh đầu!
Bóng đen phóng đại.
Đến chạng vạng tối thì mưa bắt đầu ngớt, nhưng sắc trời thì đã tối từ lâu. Mưa gió thấm vào những dãy núi, những gò đồi, điểm lên những tia sáng.
Trên vùng núi xung quanh ngọn đồi tên là Tứ Bình, doanh địa đã ngập trong một mảnh lầy lội. Lúc Tông Phi Hiểu đi vào trong doanh địa là vào bữa cơm chiều, ngọn lửa miễn cường cháy trong gian nhà lều ẩm ướt, mấy đội nha dịch đang ở bên ngoài sửa sang lại mương máng, các hộ vệ ca ngày và ca đêm đang khoác áo tơi, tiến hành thay ca, nhìn thấy y đến, việc chấp hành quy củ càng thêm nghiêm khắc.
Hình bộ làm việc, triệu tập các bộ khoái nha dịch khắp nơi. Việc vận chuyển tài nguyên vẫn phải dựa vào nha phủ các địa phương. Từ đầu năm nay, quan phủ làm việc gì cũng khiến nhân dân phải kiêng dè. Nhưng chuyện lần này lại khác hẳn với những lần trước.
Hảo hán Lục Lâm, nói thẳng ra là tam giáo cửu lưu, đám người dưới tay Phương Bách Hoa đều là tinh anh trong tinh anh. Nếu thành lập doanh địa trong thôn trang, thị trấn, nếu đã không cách nào di tản hết toàn bộ dân cư không có phận sự xung quanh đi, sẽ có sơ hở có thể bị lợi dụng. Vì kế hoạch tạm thời, Tông Phi Hiểu và Thiết Thiên ưng vẫn là lựa chọn dựa theo phương thức hành quân mà lập doanh trại độc lập, cố gắng nắm vững từng thủ hạ của mình, tránh việc bị người ngoài trà trộn vào.
Hình bộ lớn như vậy, quản lý hình sự của cả nước, tổng cộng có bảy vị tổng bổ đầu, ai nấy đều là nhân tài. Thiết Thiên Ưng khôn khéo giỏi giang, quản lý nội bộ. Tông Phi Hiểu tuy trông có vẻ khôi ngô cao lớn, bộ dạng hung bạo nóng nảy, trên thực tế cũng là hạng người tâm tư kín đáo. Y mấy hôm nay đều dẫn bọn bộ khoái ở bên ngoài bày ra thiên la địa võng, thỉnh thoảng lại có mấy tên thổ phỉ đơn lẻ bị lôi ra, tập trung vào đám tù binh.
Tuy nói muốn đối phó với đám cao thủ như Phương Bách Hoa vẫn phải cần sử dụng đến đám người Lâm Ác Thiện, nhưng đây cũng là do Tông Phi Hiểu bày bố ra, từng bước từng bước dồn ép không gian tháo chạy của đối phương một cách có hiệu quả.