(2)
- Lão mập! Ngươi hãy lập lại lần nữa!
Gió đang thổi, Tây Qua cắn chặt răng, khó có thể kiềm chế được cảm xúc cuồn cuộn đang trào dâng lên trong đầu bởi một câu nói của Lâm Ác Thiện. Mưa rơi, Lâm Ác Thiện mỉm cười nhìn bên này, có vẻ như rất hài lòng đối với tình hình trước mắt mình.
Năm xưa lão là cao thủ đệ nhất giang hồ, thanh danh đang ở trên đỉnh cao thì bị Phương Lạp phản bức làm cho phải lui vào bóng tối, mai danh ẩn tích kéo dài hơn mười năm. Thời gian hơn mười năm có thể làm cho lão ở trong áp lực đã an tĩnh trầm tư lại, võ nghệ tinh tiến, con đường đi lên không giống như bất kỳ người võ lâm nào, hôm nay rốt cuộc có thể xuất hiện tại trước mắt thế nhân, với lão mà nói, cũng có không ít thứ cần phải dần dần phát tiết ra.
Lão nhẹ nhàng vung ống tay áo rộng thùng thình, ngẩng lên nhìn bầu trời:
Ngươi nghe không lầm, chuyện này hôm nay cũng không cần phải che giấu nữa. Năm xưa vây giết Lưu Đại Bưu, biểu hiện bên ngoài thì là Hình Bộ động thủ, nhưng trên thực tế là kết quả mà chúng ta âm thầm vận hành, đây cũng là lần động thủ duy nhất của chúng ta lúc Ma Ni giáo tự tan rã.
Lão cười cười:
Phụ thân ngươi là nhân kiệt đương thời, năm xưa động thủ, có thể thành công hay không chỉ ở ngay trong lúc đó, sau khi may mắn giết được hắn thì bên chúng ta cũng đã phải trả giá không ít. Khi đó Phương Thất Phật còn âm thầm truy tìm tung tích chúng ta, Đại sư tỷ vì lo lắng nếu như xuất hiện chuyện bất ngờ, bên chúng ta có khả năng bị truy tìm ra tung tích, một lưới bị bắt hết, nên nói cần quan sát tình hình một lần nữa, một lần quan sát này đã qua mười năm...Bản tọa không thừa nhận cũng không được, từ lúc trận chiến phản loạn ấy của y kéo dài tới nay, chúng ta đều khó có cơ hội báo thù, ở phương diện này, Phương Lạp cũng là nhân kiệt một đời.
Tây Qua trầm mặc, để mặc đối phương tự nói, lúc này nàng. Phương Thư Thường, Tiền Lạc Ninh đều duy trì trạng thái đề phòng cao độ. Lâm Ác Thiện không bước thêm tới, chỉ đứng ở đó nói chuyện, trong cử chỉ đều lộ vẻ chân thành, thân thể to lớn giống như là hòa nhập vào trong màn mưa, khiến kẻ khác không dám đi tới, song phương cứ giữ tư thế giằng co như vậy.
Lâm Ác Thiện mỉm cười thở dài:
- Minh Châu đầu ám, cẩm y dạ hành, đều là những chuyện đáng tiếc của đời người. Hơn mười năm nay, bản tọa bởi vì bất đắc dĩ chỉ có thể lựa chọn ẩn tại một nơi bí mật yên tĩnh để chuyên tâm tu hành, về phương diện khác, trong lòng xác thực tràn ngập áp lực. An tĩnh "bế môn tạo xa" không những có thể làm cho con người ta tinh tiến, mà còn làm áp lực giảm đi. Ngoài ra, đây cũng là trải nghiệm có được mà ta phải cảm tạ Phương Lạp cùng phụ thân ngươi năm xưa đã ban tặng....
Phương Thư Thường lanh lùng bật cười:
- Ngươi có thể nói thẳng, ngươi chính là bởi vì thất bại, nên phải trốn tránh tại một nơi bí mật nguyên rủa kẻ địch, làm một kẻ tiểu nhân biến thái không dám xuất hiện nữa...
Lời nói độc địa này vừa thốt ra, ánh mắt của Lâm Ác Thiên rơi trên người y, khẽ mỉm cười, càng toát lên vẻ nhã nhặn, lát sau, còn gật đầu: