(1)
Trên khúc cong của con đường giữa cơn mưa lớn, mưa tóe lên lầy lội, khi An Tích Phúc đột nhiên xông về phía Vương Dần, tám kỵ phía sau An Tích Phúc cũng đột ngột thúc ngựa, lao như điên xung phong liều chết về phía người của Vương Dần.
Hắc Linh vệ là Quân pháp đội thủ hạ của Phương Bách Hoa, đồng thời cũng là một bộ phận tinh nhuệ nhất trong quân Vĩnh Lạc. Khi Vĩnh Lạc triều hoàn toàn sụp đổ, tám người này đều đi theo An Tích Phúc để làm việc, bản thân cũng từng trải qua trăm trận chiến, tính cách cứng cỏi mạnh mẽ, thân thủ cực giỏi, đặc biệt là thủ đoạn ẩu đả trên chiến trận có hiệu suất cao.
Về phần bản thân An Tích Phúc thì rất được Phương Bách Hoa coi trọng, cũng là người có tính cách kiên nghị quả quyết. Luận võ nghệ, tuy rằng gã không phải là kỳ tài ngút trời sánh bằng Lưu Tây Qua, Trần Phàm, nhưng so với "Giang Nam thập nhị thần" thì cũng không hề kém, trong giới lục lâm giang hồ thì gã cũng là người trẻ tuổi nổi bật, khiếm khuyết duy nhất có lẽ chính là tuổi tác mà thôi.
Tuy nhiên, khi gặp Vương Dần tại chỗ này thì hết thảy đều không có ý nghĩa gì nữa.
Nếu như nói trong lục lâm An Tích Phúc là xuất sắc, thì Vương Dần lại là một trong những người đang trên đỉnh cao nhất rồi. Cũng bởi vì điều này, khi An Tích Phúc liều chết xông lên, y chỉ một tay cầm kiếm, chém ra màn mưa. Song phương chênh lệch quá lớn, trong bóng người xông giết lên, An Tích Phúc vốn còn chạy như điên nhưng ngay lập tức liền bị bức bách nhanh chóng biến thành thủ thế, lúc kiếm thế vừa vung lên tại không trung, người mặc áo tơi mới khẽ cử động một chút.
Trong mưa to, Vương Dần thuận tay xuất kiếm, tựa như một cảnh quan nghệ thuật vô cùng hoa mỹ, nước mưa bị ép dừng ngay tại không trung trong giây lát, hình thành một đường ánh nước thẳng tắp bắn ra xa hơn vài mét mới dừng lại, mưa lớn như thể được chém ra từng đạo ánh nước hình quạt, làm cho người khác nhìn thấy ánh nước kia đều không kìm nổi phải né tránh, bởi nếu bị hạt nước ngầm ẩn chứa sát khí mạnh mẽ kia bắn trúng lên người chẳng khác nào bị trúng kiếm quang mà chết.
An Tích Phúc xuất ra một kiếm phải dừng lại, lúc ra chiêu thứ hai, thân hình chật vật lui ra, đập sang bên cạnh mới tránh thoát được một chiêu sắc bén kia. Một gã Hắc Linh vệ mãnh liệt nhào về phía trước, cánh tay Vương Dần khẽ động, người nọ lập tức bị chém đứt đoạn trong mưa, đao gãy, tay đứt, máu tươi bay đầy trời, xoáy lại trong mưa to rồi đột ngột bị áp chế, Vương Dần tiến tới chỗ An Tích Phúc, lại một kiếm, đánh bay An Tích Phúc.
Năm đó những người tụ nghĩa dưới trướng Thánh Công hiện giờ đã không còn nhiều nữa.
Y vẫn tiếp tục bước đi trong mưa, vừa nói:
- Tuy rằng ngươi thật sự không thuộc nhóm chúng ta, nhưng ta cũng không muốn mình sẽ chính tay giết ngươi. Chỉ có điều vật trên tay ngươi lại có tác dụng với ta, lấy ra đi, ta sẽ không tiếp tục truy cứu nữa.
Tham sống sợ chết, phản chủ cầu vinh. Vương Dần, bọn họ năm đó đã nhìn lầm ngươi rồi.
Việc không thể thành, chỉ có thể buông tay, An Tích Phúc, cách làm của ta không cần phải giải thích với ngươi, ngươi chỉ cần biết hiện tại
-Vương Dần.
Vương Dần còn chưa dứt lời, một thanh âm đã lọt vào tai y. Chữ "Vương" kia dường như còn ở rất xa, nhưng giờ "Dần" thì đã xuất hiện ngay sau đó. Tiếng xuất hiện trước khi đến, đây là tác phong quang minh lỗi lạc của cao thủ giang hồ, cũng là trong khoảnh khắc Vương Dần xoay người lại, một người như đã tồn tại trước đó từ trong mưa bạo phát mở ra, sát ý mãnh liệt cuồn cuộn đến.
Bóng người kia ở trên đường chạy như điên nhanh chóng tới gần không gây ra chút động tình thiên địa nào, nhanh như tia chớp, Thiền trượng múa dựng lên, trên không trung bọt nước tóe lên như vòi nước, hai bóng người đột ngột lao vào nhau.