Sáng sớm gió mùa xuân thổi qua huyện Mộc Nguyên, nhiều đám mây nhẹ phiêu lãng trên bầu trời, cách khá xa có thể thấy ánh nắng mặt trời chiếu xuống thị trấn Hạ Tiểu, tầng mây dọc theo ánh nắng chạy qua thị trấn.
Ăn xong bữa sáng, Ninh Nghị và Đàn Nhi tản bộ bên bờ sông, người đi theo cũng không nhiều, đây được coi là thời gian riêng tư của hai vợ chồng. Khúc mắc ân tình trước đó lúc này xem như đã được cởi bỏ, sau đó hai vợ chồng đều sẽ quay lại Giang Ninh, tế những người nhà đã chết trong sự kiện Lương Sơn. Nhưng trên thực tế, lần ở chung này cũng sẽ không nhiều, thứ nhất bởi vì chuyện tình cảm của Ninh Nghị vẫn còn có chút phiền phức, hai vợ chồng sẽ không đồng hành nam hạ, thứ hai là bởi vì tình huống Phương Thất Phật phía nam, một hai ngày nay chắc chắn có biến hóa, khó có thể đưa ra quyết định nên làm thế nào.
Chẳng qua, chỉ cần giữa vợ chồng hiểu nhau, thì những vấn đề này chung quy không coi là quá phức tạp.
- Chuyện lần này vốn tưởng rằng hai vị tổng bộ đầu đại nhân phải qua một thời gian nữa mới động thủ, ai ngờ lại sớm như vậy, sợ là mấy đại tộc cũng đều đã xuất động không ít người rồi... Thế cục loạn như thế, tướng công định chỉ đứng nhìn thôi sao?
Đi dọc theo bờ sông, Tô Đàn Nhi mở miệng hỏi với đầy vẻ lo lắng. Nàng chấp chưởng gia đình và phụ trách việc buôn vải, tuy là nữ tử, nhưng cũng là người rất quyết đoán, chẳng qua là không mấy giao tiếp xã giao với những người ở tầng lớp cấp cao mà thôi, nhưng lần này đằng sau các sự kiện đều có liên quan đến Thiếu sư vương phủ, bao gồm cả mấy đại tộc Thái, Hàn, Tả, Tề tại kinh thành, nàng tin tưởng Ninh Nghị nhưng đồng thời cũng lo lắng cho hắn cũng điều là bình thường.
Ninh Nghị đương nhiên cũng hiểu điều này, trên thực tế, nếu không có chuyện lần này, xác thực bản thân hắn nợ nhân tình với Trần Phàm, Lưu Tây Qua, cho dù là liên lụy đến người nhà, với tính cách của Tô Đàn Nhi, sợ rằng sẽ lựa chọn né tránh, tốt nhất là không dính líu gì đến một chút nào.
- Cho nên ta cũng lo lắng chuyện này.
Ninh Nghị gật đầu:
- Trước khi chưa nắm rõ thế cục, ta cũng không xác định được mình nên làm gì, tuy rằng mình có quyền giám sát nhất định đối với Mật trinh ti, nhưng lần này dính dáng quá sâu, bọn họ tạm thời còn chưa có triển khai vũ khí có tính sát thương quy mô lớn gì, tùy tiện nhúng tay vào chỉ sợ sẽ khiến nhiều người tức giận...
Lúc này Đàn Nhi đang được Ninh Nghị cầm tay đi dạo về phía trước, bèn nhíu mày:
- Quy mô lớn...tính sát thương... vũ khí?
-Á, nói đùa thôi.
Đàn Nhi bặm môi, lườm Ninh Nghị, cười nói:
- Giờ là lúc nào rồi mà tướng công còn cười đùa được, vị Tây Qua cô nương kia, sợ là đang bị người ta đuổi giết đấy...
- Ta cũng không có cách nào...
Về tin tức của Phương Thất Phật phía nam, trên thực tế sáng hôm nay mới truyền tới. Lúc Tần Tự Nguyên phục tướng, chức năng của Mật Trinh ti đang đình trệ lại một lần nữa từ từ khôi phục, nhưng nghiệp vụ của cảnh nội triều Vũ thực tế pha tạp khó phân, thà nói điều khiển nắm giữ hệ thống điều tra về vương quyền, thì nói rằng là phối hợp bắc phạt, là tư binh thủ hạ của hữu tướng phủ thì hợp lý hơn.
Dù sao lúc này trong chính đàn triều Vũ các nhân vật có thực quyền đông đảo, hơn nữa kinh tế phát đạt, mấy đại gia tộc cấu kết cùng với thế lực quan trường vô cùng rắc rối khó gỡ. Hiện nay toàn bộ suy tính của Thánh thượng cũng là làm tiền đề cho bắc phạt, mới vừa rồi Thánh Thượng bắt đầu dùng phái chủ chiến Lý cương, để ông ta tiếp tục làm phụ tướng cho Tần Tự Nguyên hiện đang có danh tiếng và thủ đoạn lợi hại, đồng thời Thánh Thượng còn ngầm đồng ý sự tồn tại của Mật Trinh ti, nếu không như vậy, chỉ riêng trước đây các đại thương hộ làm buôn bán với Liêu quốc và có những lợi ích dây dưa đều đủ khiến cho tướng lệnh không được vượt ra khỏi kinh thành. Dù là đám người Đồng Quán có thể lĩnh binh bắc phạt, phương diện hậu cần cũng nhất định rối tinh rối mù.
Vì nguyên nhân đó, lúc Mật Trinh ti bắt đầu lại một lần nữa hoạt động trở lại, công việc nhiệm vụ càng lúc càng nhiều, cũng không phải là giữ gìn ổn định và hòa bình, mà chính là đả kích nhị tướng tại triều đường, các loại kẻ thù chính trị tại địa phương. Tuy rằng Ninh Nghị tham dự vào các chuyện tại Hàng Châu, Lương Sơn. nhưng trên thực tế đều do Mật Trinh ti là chủ nghiệp.
Lục lâm hào kiệt, đạo tặc phỉ khấu, nhiễu loạn mà bọn chúng gây trên thực tế thậm chí không bằng một vị quan viên âm thầm tại kinh thành phản đối bắc phạt, sự bằng mặt không bằng lòng đối với tướng lệnh đã tạo nên sức ảnh hưởng lớn. Câu nói "Hiệp chi đại giả vi quốc vi dân" (Người có tinh thần nghĩa hiệp là người vì nước vì dân) ở hậu thế tuy rằng nhìn rất hứng thú, nhưng trên thực tế, suy xét đến việc thống lình điều khiển, độ khó của sự huấn luyện, chi phí sử dụng thành phẩm, lục lâm hào kiệt kiêu ngạo bất tuân này trên thực tế căn bản không thể sử dụng tốt bằng nông dân bình thường, Tần Tự Nguyên không coi trọng Chu Đồng, cũng không phải bởi vì tầm mắt ông độc đáo, trên thực tế là đều có đạo lý riêng.
Bởi vậy trong Mật Trinh tì, việc có liên quan đến giám sát lục lâm nhất chiếm tỷ lệ không nhiều lắm, triều đình trên nguyên tắc không quan tâm việc sống chết của những người này. Ngay từ đầu là Kỷ Khôn khi xử lý những tin tức liên quan đến những người đó thì chỉ xem một cách qua loa, lúc Ninh Nghị gia nhập vào, tuy rằng nói là vô dụng, nhưng trên thực tế đại bộ phận đều chuyển giao cho Ninh Nghị. Những thứ mà Ninh Nghị làm này từ trước đến nay vẫn bị đám người Tần Tự Nguyên coi là cổ quái, họ luôn tiếc nuối vì cho rằng hắn làm việc không đàng hoàng, sau đó Ninh Nghị lại chỉ tham dự vào một vài vụ việc vụn vặt ít liên quan đến kế hoạch chung thì lại càng tiếc sâu sắc hơn.
Đương nhiên dù sao cũng là quân tử chi giao, giữa đây đó không có danh phận thầy trò, vài lần nói, Tần Tự Nguyên cũng không nhắc đến nhiều nữa, đối với lục lâm thì ông thể hiện ý tứ "ngươi thích chơi thì cứ chơi". Từ đó về sau toàn bộ tin tức liên quan đến lục lâm thì đều được chuyển đến chỗ Ninh Nghị.