(2)
Gió sớm hơi lạnh, trong núi có sương, Tông Phi Hiểu nhìn các tù binh đi về bên kia, cũng quay đầu sang bên này nhìn Phương Thất Phật trong tù xa dường như đang ngủ.
Nhưng y tự nhiên không có ngủ.
Đây là rạng sáng qua đi, tới nhóm tù binh thứ hai. Nhóm đầu tiên vẫn còn là ban đêm, đó là sau khi quan binh vây kín, đầu tiên bắt lấy tù binh, về phần nhóm thứ hai bắt lấy hơn mười người, rất nhiều cao thủ rồi, áp bọn họ chạy tới cũng không phải là quan binh, chỉ có điều ở cửa của doanh địa, song phương làm giao tiếp.
Trong tù xa Phương Thất Phật tóc rối tung, nhưng hẳn là vẫn còn là chú ý đến toàn bộ tình huống, nhóm người này bị bắt đến, có nghĩa là những người đó tiến đến cứu y, đã bị giết hơn phân nửa. Nhưng Tông Phi Hiểu lúc này cũng không đến nhắc nhờ y chuyện này hay khoe ra, Thiết Thiên Ưng cũng không có, hai người tụ ở một chỗ, cau mày, thấp giọng nói chuyện với nhau vài câu.
-... Nàng muốn gặp Phương Thất Phật.
-... Người vừa rồi không bắt hết được toàn bộ.
-... Nghe nói cũng không khác gì lắm, chạy trốn không quá mấy chục người. Phương Bách Hoa đã trọng thương... Bọn họ càng không thể xem thường chúng ta hơn, sẽ không bỏ qua người cuối cùng...
-... Không cùng nàng đã từng quen biết. Nếu là đúng mới có ý khác...
Chúng ta phải cẩn thận đề phòng, bọn họ hiện giờ bối cảnh rất khó nói, lật ra mặt ai biết sẽ xảy ra chuyện gì...
Tiếng cuốc kêu phá vỡ đám sương sớm giữa sơn cốc, thanh âm gãy vụn quanh đây cẩn thận đi vào trong tù xa, tiếng từ doanh địa, tiếng gió, tiếng của đất trời, trong chiếc xe tù nho nhò dường như cũng có thể cảm giác được. Phương Thất Phật ngồi ở đằng kia. Yên lặng cảm nhận những điều này, cũng lặng yên cảm thụ được tình hình kỳ lạ của đối phương, mãi cho đến không lâu sau đó, Thiết Thiên Ưng và Tông Phi Hiểu tụ tập cao thủ như gặp phải đại địch, vây ở gần bên xe chở tù, y mới biết được, có người muốn đến.
Cũng thế. Đối phương có thể chân chính tách ra bọn người Bách Hoa, là có người lợi hại hơn nhúng tay... Y ở trong xe chở tù này khẽ mở mắt, không lâu sau đó, một chiếc kiệu nhỏ màu xanh từ trong tầm nhìn đi tới, đi không nhanh không chậm, lại như có vẻ yên tĩnh như đất trời hiện giờ.
Có người xốc mành lên.
Trong xe tù, Phương Thất Phật kia hơi hơi nheo lại, dường như tất cả mọi chuyện đều đã đặt ngoài ánh mắt của y, khẽ run lên một cái.
Qua hồi lâu, trong không khí có tiếng thở dài nhiễu loạn sương sớm.