Buổi sáng sớm của tháng hai, trong không khí còn mang theo một chút cảm giác mát mẻ, giữa khoảng đất trống trên sân của một khách điếm, một đám người đang luyện tập, một bên, Ninh Nghị vừa đánh quyền, vừa trò chuyện với Chúc Bưu đang múa trường thương bên cạnh. Trên một bậc thang trước mặt, Tiểu Thiền ôm Ninh Hi đang nhích tới nhích lui ngồi ở đằng kia, cười nhìn về phía bên này, thỉnh thoảng thấp giọng nói điều gì đó với đứa bé.
-... Nói về Giang Ninh, sông Tần Hoài vẫn rất nổi danh đấy, lần này đến đây,
Chúc Bưu ngươi muốn đi, ta có thể tìm người dẫn ngươi đi chơi... Còn nữa, nghe nói ngươi cùng Vương gia đi gặp các vị cô nương, ấn tượng cũng không tệ lắm, ta lại kêu ngươi ra, có phải đã làm hỏng nhân duyên của ngươi hay không?
... Ninh Nghị từ từ múa Thái Cực Quyền, thoạt nhìn có vài phần phong thái của một tông sư, về phần bộ dạng của Chúc Bưu bên kia múa may trường thương uy vũ như gió, còn có chút sáo rỗng.
- Nam tử hán đại trượng phu, sao có thể vì tư tình nhi nữ mà chậm trễ chính sự, Ninh đại ca, sông Tần Hoài ta rất hiếu kỳ đấy, chẳng qua lần này xuôi nam, có phải cùng có vài cao thủ lợi hại để có thể mở mang kiến thức một chút hay không?
- Trong đầu chỉ có cơ bắp, Chúc Bưu ngươi đừng có luôn miệng nói những lời chỉ có thiếu hiểu biết mới nói... Ở Giang Ninh, nói thật là cao thủ trên phố phường cũng có, nhưng ngươi muốn nói chân chính lợi hại đấy, cao thủ đất Thăng Bình bình thường là ăn cơm của quan gia, nếu muốn xông vào một lần đấy, đều đã bị trận đại loạn kia của Phương Lạp tiến vào rồi. Hơn một năm trước kia nếu ngươi đi Hàng Châu, một vài người tùy tiện đi ra đều có thể đánh cho ngươi không còn biết phương hướng gì nữa, hiện tại nha... Ách.
- Người tập võ, phải nên giao thủ với cao nhân, mới tiến bộ được. Chúc Bưu ta sẽ không biết sợ!
Y dương dương cằm:
- Tuy nhiên Ninh đại ca ngươi lúc trước bị vây hãm ở Hàng Châu đều đã gặp những cao thủ, bọn họ thật sự lợi hại như vậy sao?
- Đương nhiên, Lúc trước Phương Thất Phật dưới trướng của Thánh công Phương Lạp, dạy ra được một đệ tử là Trần Phàm. Ngoài ra còn có tứ đại nguyên soái như là Thạch Bào, Đặng Nguyên Giác, Lệ Thiên Nhuận, Ti Hành Phương, vốn trước kia đã từng lăn lộn trên giang hồ về sau lại còn lăn lộn trong quân đội, võ nghệ so với Trần Phàm chỉ cao hơn chớ không kém, lại còn có Thượng thư Vương Dần, ta chưa từng thấy hắn ra tay, nhưng nghe nói võ nghệ của hắn có thể đẩy lui được Phương Lạp, chủ yếu vẫn là bởi vì làm người thông minh. Thủ đoạn nhiều, còn có cái gì là Tám Phiêu Kỵ, mười hai thần, hai mươi bốn tướng, mặc dù nói trên chiến trường có lẽ hơi khó khăn, nhưng chỉ nói võ nghệ, hẳn là cũng có thể một mình đảm đương một phía. Đến hiện tại liền thật là... Xoạt không còn gì cả.
Ninh Nghị thở dài, nhớ lại chuyện ở Hàng Châu trước kia, hơi có chút cảm thán. Đương nhiên cũng là bởi vì đám người kia bại rồi, hiện giờ hắn vẫn sống tốt đấy. Giang Nam Phương Lạp khởi nghĩa trận này, đối với hơn một trăm đầu mục mà Lương Sơn xuất ra, thanh thế thật sự khá lớn, không nói đến đã hết cả tinh anh lục lâm, ít nhất cũng là một nửa lục lâm ở phía nam đều bị kéo vào.