Trong ánh lửa nhẹ nhàng lay động, nội dung thư sau:
-. Từ sau lần gặp đó ở phía nam, thấm thoắt cũng đã được một năm. Không biết rằng những người thân bên cạnh nàng hiện giờ như nào nữa, không biết nàng còn cứng đầu ương ngạnh như ngày trước không nữa. Sau khi chia ly ta chỉ có thể biết về một vài chuyện của nàng thông qua một vài thông tin của mọi người, nhưng lại không biết được tỉ mỉ từng chuyện, vả lại với vị trí của ta không tiện hỏi nhiều về nàng, sợ sẽ đem lại nhiều phiền phức cho nàng nữa. Đương nhiên, ta biết nàng luôn hiểu rõ được đâu mới là đại cục.
Con đường phía trước kia sẽ không dễ dàng gì, chuyện này chúng ta cũng đều sớm đã nhận thức được, cho nên cho dù con đường ấy có khó đi, ta cũng không thể an ủi được nàng. Từ sau khi ta trở về nhà thì mọi chuyện cũng diễn biến không như ta mong muốn, rồi gặp phải những khó khăn lớn nhỏ khác nhau, nhưng nàng cũng không cần lo lắng, mọi chuyện đã đều có thể giải quyết ổn thỏa, có rất nhiều kẻ thù đã phải chết dưới tay của ta, còn về chuyện ta có thể làm được điều đó, chắc rằng nàng đã nghe qua rồi, dù sao thì chắc rằng nàng cũng sẽ biết, có đúng vậy không? Khi Tây Qua nhìn thấy câu "sẽ không an ủi nàng", khiến dưới ánh lửa hiện lên hình ảnh một cô gái cau mày co mũi, nàng không cần an ủi hồi nào, nhưng trên thực tế, từ một góc độ nào đó, ý nghĩa câu "ta cũng sẽ không an ủi nàng" cũng giống như chàng trai đang nhẹ nhàng xoa nhẹ trên đầu nàng, cho nàng cảm giác được an ủi, trái tim dường như cũng thấy ấm lên. Khi đọc đến câu tự sướng của hắn " đúng hay không", thì nàng liền không nhịn nổi cười phá lên, nụ cười giống như đang cười nhạo đối phương vậy.
- Ta lại còn không biết nữa
Nàng nhẹ nhàng nói.
-Hiện giờ ta vừa mới ổn định được chỗ đứng bên này, ta nghĩ nàng cũng thế. Bạn bè ở bắc thượng cho ta biết tin về nàng, việc hiện giờ nàng phải làm, chính là chuyện mà nhiều năm trước phụ thân nàng đã phải đối mặt. Ta rất muốn tới gặp nàng, nhưng tình cảnh không cho phép. Hiện giờ chắc gã đã nói với nàng về cách nghĩ của ta, ta cũng biết, cho dù nàng nghe xong cũng sẽ không chịu rời khỏi đó. Cho nên ta cũng muốn nói rõ với nàng về ý nghĩa của ta.
Nhát gan như ta, nhưng biết trong cuộc đời con người, có những việc là không thể rút lui, lúc này có lẽ nàng cảm thấy là không thể rút lui được, ta cũng tán thành. A Qua, đạo nghĩa, niềm tin, quyết tâm đều là những điều tốt. Rất nhiều thời điểm, cho dù là phải đối mặt với những nguy hiểm lớn, chúng ta cũng không nên bỏ lại nó, đó mới là nàng mà lúc đầu ta biết. Nhưng ta muốn nhắc nhở nàng, bất cứ lúc nào người đang làm chuyện đó, cũng phải biết xác định sự khác nhau giữa nguy hiểm và cái chết.
Ta rất muốn biết, sự nghiệp của nàng ở phía nam, đã phát triển đến mức thế nào, kể cả là mới bắt đầu, ta cũng rất hy vọng có thể được nhìn thấy diện mạo của nàng hôm nay.
Ta vẫn nhớ rõ thời điểm ban đầu mà ta và nàng cùng nhau nói về chuyện này, khi đó nàng đã cười rất vui, giờ ta muốn thừa nhận là như vậy, lúc ấy trong tâm ta cũng có chút áy náy. Nàng là người thông minh, có lẽ khi chúng ta phân ly nàng đã phát hiện ra điều đó, lòng nhiệt tình của ta đối với chuyện này, thực tế là vẫn chưa đủ. Vì như vậy, nên không phải do bọn họ đang lừa người khác, mà là ta hiểu được sự khó khăn trong đó.