Trong cơn mê tỉnh dậy, lúc này trời còn chưa sáng, Tiểu Thiền nằm ngay bên cạnh Tô Đàn Nhi, người Tiểu Thiền đang dựa vào nàng, thân thể mềm mại, ấm áp.
Khi cảm nhận được cảm giác này, nàng lại nhớ lại cảm giác vừa rồi trong mộng, mang tai có chút nóng lên, chính mìnhchút nữa là đã coi cô ấy là tướng công rồi.
Sau khi thành thân, tuy rằng đến nay Tiểu Thiền cũng đã thu phòng, nhưng thiếp thất theo lý mà nói thì đáng ra không nên cùng với vợ cả ngủ cùng một chỗ hay sao.
Nhưng giờ đang ở nơi khác nên cũng không cần phải để ý quá nhiều như vậy, tình cảm giữa hai bên như tỷ muội, hơn nữa trước đây khi tuổi còn nhỏ, chẳng phải cũng đã từng ngủ cùng nhau trên một chiếc giường đó sao.
Nói chung, trong ba người nha hoàn lúc đầu, tính tình của Quyên Nhi là bình tĩnh nhất, lúc ngủ hơi nghiêng mình, giống như một cô gái cần được bảo vệ, lại sợ người lạ nữa, Hạnh Nhi cũng giống cô chị, tuyệt đối không bao giờ có thói quen ôm người khác khi ngủ, tuy rằng bình thường có hơi đanh đá với mọi người, nhưng khi ngủ cũng rất dịu dàng, cô nằm ngửa mặt, hai tay đặt trên bụng, buổi tối có lúc cũng tỉnh lại vì bị chị em bên cạnh kéo chăn.
Chỉ có Tiểu Thiền phiền toái nhất, tính tình thì cũng vui vẻ, gần gũi với người khác, nên đang ngủ có thể vô tình ôm lấy người bên cạnh, tuổi lại nhỏ nhất, ôm đến mức mà người bên cạnh còn không chịu nổi, nghe nói Quyên Nhi đã bị cô nàng ôm đến sợ phát khóc, buổi sáng mắt sưng tấy lên, oán giận nàng ta, Tiểu Thiền cũng áy náy ra sức xin lỗi. Đó là chuyện giữa tỷ muội bọn họ, nhưng lần đó thì bản thân cũng được chứng kiến.
Nàng cũng không phải để ý lắm đến việc này. Khi trước tuổi còn nhỏ, bên cạnh có mấy cô bé đi cùng, nhưng sau khi học được hai từ "Ngự hạ" từ phụ thân, nên dù nhỏ nàng đã học được nên dùng thái độ gì để đối xử với những người bên cạnh, cảm thấy không nên quá gần gũi, nhưng cũng không đành lòng xa lánh bọn họ. Cuối cùng cũng không thể hạ quyết tâm được. Vậy nên cảm thấy cô gái thân thiện và đáng yêu Tiểu Thiền kia cũng giống như em gái vậy.
Hiện giờ cả hai đều đã trưởng thành, nhưng ôm thế này thì cảm giác cũng không giống trước đây, cảm thấy không có chừng mực, đôi khi còn khiến người ta khó chịu.
Tiểu Thiền thuộc dạng người tầm trung, nhưng sau khi bỏ lớp quần áo bên ngoài ra, thì thân hình có vẻ khá thon thả. Nàng cảm nhận được cô gái bên cạnh mình giống như một thiếu nữ, thân thể mềm mại ấm áp, vòng eo nhỏ gọn, hai chân thon dài.
Thậm chí có lúc còn có trò đùa dai là đưa hai tay vào cái yếm của nàng ấy, sờ sờ bộ ngực nhẵn nhụi và đàn hồi. Tiểu Thiền giật nảy mình. Chẹp miệng chậc lưỡi phát ra tiếng "đừng mà". Cảm nhận được những điều này, lại nhớ đến hồi nhỏ, nhớ đến hình ảnh nụ cười luôn mang theo sự ấm áp ở trên môi.