Sau khi từ biệt Hàng Châu, bởi ập trường không giống nhau, Trần Phàm tính tình ngay thẳng nhưng ngay thẳng cũng không có nghĩa là chỉ số EQ thấp. Y đến kinh thành tìm được Ninh Nghị chưa chắc đã không chuẩn bị mình bị bán đứng hoặc vây giết.
Dù sao lăn lộn trên giang hồ đã quá nhiều năm. Có những lúc giữa người với người có thể nghĩa khí, rộng lượng với nhau. Nhưng cũng có lúc liên quan đến người nhà, thân thuộc thậm chí mưu nghịch tội lớn mọi người có làm ra chuyện gì mà thương tổn đến nhau cũng là chuyện bình thường.
Làm đệ tử của Phương Thất Phật, hôm nay y không thể rửa sạch tội là khâm phạm của triều đình, lên kinh thành chỉ là hành động bất đắc dĩ. Nếu như y còn có bất luận chủ ý gì thì chắc y cũng không tìm đến Ninh Nghị nữa. Còn nếu như Ninh Nghị đặt bẫy bán đứng y, thì theo lý mà nói đó cũng chẳng phải là chuyện gì lạ.
Tuy nhiên cuối cùng cũng không phát sinh chuyện này, cũng không phụ lòng tín nhiệm của y. Trần Phàm biết là tự cách nghĩ cứu Phương Thất Phật sẽ khó khăn. Sau khi Ninh Nghị nói ra đủ các lý do thể hiện sự bất lực của mình, y cũng chỉ đành phải tiếp nhận. Chỉ có ngoài những thứ đó ra, lúc này Ninh Nghị còn mạo hiểm để y vào nhà gặp mặt con trai hắn, sự tin tưởng này lại là một chuyện khác. Trần Phàm hiểu tầm quan trọng trong đó, ít nhiều y cũng có sự cảm động.
Chỉ là giữa nam nhi với nhau, những chuyện như này chỉ giữ trong lòng không cần biểu hiện ra bên ngoài. Sau giờ ngọ hai người quay lại phủ. Tiểu Ninh Hi tỉnh lại sau giấc ngủ được chưa lâu sau khi khóc oa oa một hồi được Quyên Nhi dỗ đã nín.
Nhìn thấy người lạ nó tò mò mở to hai mắt nhìn Trần Phàm. Nó cũng không sợ mà giang tay ra ôm, Trần Phàm đầu tiên là bối rối sau đó cũng bế đứa nhỏ. Trong lúc chơi đùa với đứa nhỏ thì Tô Văn Định từ ngoài trở về, tìm Ninh Nghị có việc gấp.
- Nghe nói sáng hôm nay Cao Mộc Ân tìm người trong võ lâm để đối phó với huynh. Trong đó còn có người nói, trên giang hồ huynh có biệt danh Tâm ma, gây thù chuốc oán nhiều. Cho dù bọn chúng có làm gì đó thì cũng không ai biết …
Tô Văn Định kéo hắn ra ngoài hành lang nói nhỏ:
- Những người kia có Trần Nguyên Vọng Ngự Quyền Quán, Bành Hiển Ngọc, Phan Kế Nghiêu, Mã Kim Phú …
Anh ta nói xong chuyện thì dời đi. Trần Phàm từ trong phòng đi ra nhìn Ninh Nghị cười:
- Sao vậy, đắc tội với người nào thế …?
Ninh nghị giang tay ra:
- Có một tên địch cũng không dễ đối phó.
- Huynh định làm gì, chi bằng hãy như ta nói, chiều hôm nay ta sẽ giúp huynh đi trừng trị y …
Trần Phàm rõ ràng là đùa cho vui. Ninh Nghị bĩu môi:
- Xin đấy, để ta tự đi giải quyết.
Hắn dùng lại một chút rồi lại nói:
- Muốn ép ta, ta sẽ đâm chết y, tên khốn khiếp kia …
Tô Yến Bình và Tô Văn Định kẻ trước người sau đều đến báo tin đủ để chứng minh tin tức này không phải phát ra ở một nơi. Hiện giờ Tô gia vào kinh chưa được lâu, không có nhiều người quen, trong thời gian ngắn như vậy mà đã đem chuyện này ồn ào ra ngoài, đủ để chứng minh đám Cao Mộc Ân và đám con cháu kia làm chuyện không biết giữ bí mật. Đây cũng chính là nguyên nhân khiến Trần Phàm và Ninh Nghị cảm thấy buồn cười.