Trong kế hoạch ban đầu của Ninh Nghị là xuôi huyện Mộc Nguyên ở phía nam để đón thê tử về, đáng nhẽ cần mấy ngày nữa mới khởi hành được. Nhưng bỗng nhiên Trần Phàm đến mang theo tin tức làm rối hết cả kế hoạch ban đầu của hắn.
Làm ngày hôm sau mùng bảy tháng hai đã biến thành một ngày bận rộn.
Từ sáng sớm, trước tiên xử lý chuyện đi nam có liên quan đển điểm quan trọng nhất của việc sắp xếp bên ngoài thành đại viện. Dù sao Ninh Nghị cũng đổi mới rất nhiều phương thức khai thác. Xuất phát từ việc làm chủ tình thế để cho Trần Phàm ở lại thành suy nghĩ linh tinh. Ninh Nghị còn dẫn y đi tham quan một chút, ăn những món ăn nối tiếng, nước ép qua quả tưới cà trứng chin cút muối. Y ăn rất ngon lành trong ánh mắt lại dần dần có sự nghi ngờ: người này sau khi đến kinh thành chính là làm những việc này sao? Yêu cầu về sinh hoạt của Ninh Nghị khá thấp. Cho dù Hàng Châu đại loạn, lúc có điều kiện hắn vẫn cố gắng ăn những thứ này. Trần Phàm cũng biết về chuyện này.
Thực tế là nước trái cây ép và trứng chim cút trong thời đại này không phải là không có. Ninh Nghị cho đóng gói cẩn thân, còn có cách bảo vệ cho trứng chim cút không bị phân hủy. Nếu để Trúc Ký tiêu thụ sẽ có được một khoản lợi nhuận. Còn nói là làm mới thì rõ ràng là xằng bậy. Nhưng thật ra Ninh Nghị tự làm. Lúc đi ra ngoài hắn còn mang theo một ít nước trái cây.
Trừ bên ngoài thành cần phải đi ra còn có một bộ phận hãng buôn vải của Tô gia trong kinh thành. Trong chuyện này có mấy người được Ninh Nghị sắp xếp cho đi học. Bắt đầu chuẩn bị cho họ mấy ngày sau xuôi nam. Đêm hôm trước đã thông báo cho bọn họ hôm nay sẽ đến thăm rồi.
Trần Phàm ngồi trên bậc thang trong kho hàng sau sân của hàng buôn vải Tô gia, nhìn Ninh Nghị đọc 5 cái tên của đàn ông.
- Chuẩn bị tốt xong chưa?
- Chuẩn bị xong rồi!
- Có tự tin không?
- Tự tin!
- Các ngươi thế nào?
- Chúng ta là tốt nhất!
- Được cứ như vậy đi … Đi dọn đồ, lúc này đây mấy ngườ không giống ở trong tiệm buôn bán nữa. Chuẩn bị tốt, tất cả phải nhờ vào các ngươi.
Cách ăn nói lớn tiếng như vậy không phù hợp lắm với con người của thời đại này. Khả năng quan sát của Trần Phàm rất nhạy bén. Ngoài việc Ninh Nghị phát hiểu, lúc đối phương trả lời. Những người này tỏ ra khá thong dong, tự tin. Xoay người về sau, ánh mắt và phong độ có chúy không yên và do dự. Không biết trước kia họ là những ai? Một lúc sau, hai người ngồi ở ghế đá bên ngoài kho hàng uống nước trái cây. Trần Phàm liền hỏi nghi vấn trong lòng y.
- Mang 5 người này xuôi nam, bọn họ là trợ lý của huynh sao?
- Không phải, bọn họ đi bán vải.
- À?
Người đi đi đi lại trên đường, ánh nắng ngày xuân chiếu vào lùm cây. Ninh Nghị quay đầu lai nhìn cừa hàng vải Tô gia bên kia vẫn chưa cửa. Hắn giơ bình sứ nước trái cây lên uống một hơi.
- Sau khi cả nhà chúng ta lên bắc. Hãng vải của Tô gia do vợ ta làm chủ, làm ăn rất khá. Nhưng con gái làm ăn có phần bất lợi, hãng buôn vải bên kia bắt nạt. Có thái độ chèn ép. Thực ra bây giờ muốn mở là mở được thôi nhưng vì thu hút bên kia quá nhiều, cho nên vẫn kéo dài đến bây giờ. Vì vậy chuyện ta huấn luyện mất người dự bị để cho họ đi tiêu thụ một chút.
Ninh Nghị nhấp một nụm nước trái cây rồi cười rộ lên:
- Trong năm người kia, có hai người lúc trước từng làm hỏa kê bán vải. Có một người trẻ tuổi là chưởng quầy, ngoài ra còn có hai người ta điều từ Trúc Kí đến. Hãng buôn bên này cần người, trước hết phải đẩy mạnh việc tiêu dùng vải. Lần này cho họ xuôi nam định để bọn họ phát triển một chút nghiệp vụ ở những huyện phụ cần, đi đến một vài nhà có tiền chào mời một chút.
Trần Phàm hiểu, liền nhíu mày:
- Kinh doanh du thương, kiếm được bao nhiêu tiền?
- Không phải nói như vậy.