Sau khi ánh lửa bùng nổ, tiếng vỗ tay và tiếng cười vang lên. Trong không khí tỏa ra mùi đốt. Ngày xuân, ban đêm ở Trúc Ký vẫn còn đang biểu diễn, cao múa, ảo thuật, xiếc, âm thanh. Các cô gái Phàn lâu phụ trách các tiết mục biểu diễn đã sắp kết thúc. Vì trong lầu rất nhiều người là chỗ quen biết lúc này hoặc là họ xem biểu diễn hoặc là bắt chuyện với nhau, nghị luận về buổi biểu diễn và bài thơ mới của Ninh Nghị. Với góc độ kinh doanh mà nói, không khí này cũng được gọi là thành công.
Trước đó ở trên lầu trong lòng Ninh Nghị khi cảm giác là Cao Mộc Ân sẽ không đến thì cũng hơi có nghi ngờ. Chẳng qua đối với loại người như Cao Mộc Ân, thật sự là không thể suy đoán theo lẽ thường được. Như Văn Nhân Bất Nhị đã nói, tên kia có làm ra chuyện gì thì cũng không phải là lạ.
Về phần Văn Nhân Bất Nhị, anh ta đến đây ngoài chuyện thông tỏ việc Ninh Nghị bắt người hôm nay thì cũng là bóng gió nói đến những tin tức liên quan đến Trần Phàm.
- Sáng hôm nay, ngoài Hà sóc Song hùng, bên Tập Quế Sơn còn có truyền tin tức tới, nói là có dư nghiệt Vĩnh Lạc vào thành, đây cũng là chuyện mà ta đặc biệt đến tìm huynh, ta vốn định tiêu diệt y nhưng tiếc là đến muộn một bước, để y chạy mất rồi.
- Ồ, có chuyện này sao?
- À, ta còn chưa điều tra được về thân phận của người này nhưng nghe nói là võ công cao cường, rất lợi hại.
Văn Nhân Bất Nhị nhìn hắn nói:
- Huynh làm hỏng đại sự của chúng phỉ Vĩnh Lạc, y đến tìm huynh chắc cũng không có ý đồ tốt. Có cần ta tăng quân số cho huynh không?
Ninh Nghị cũng mỉm cười nói:
- Người có võ nghệ cao cường chết trong tay người chúng ta cũng không chỉ có một hai người. Văn Nhân huynh hà tất phải căng thẳng như thế, dư nghiệt bên Phương Lạp … cũng là bại tướng dưới tay rồi. Cho dù là ai, ta cũng không cần phải điều binh lực nữa.
Văn Nhân Bất Nhị nói:
- Ta cũng sợ làm huyên náo kinh thành thì không tốt. Huynh cũng biết chuyện Vĩnh Lạc triều gần đây đã kết thúc rồi, nhưng cũng là lúc căng thẳng nhất. Hình Bộ bên kia điều tra rất nghiêm … qua một thời gian ngắn nữa, những chuyện nên bỏ qua thì thật sự là qua rồi, thì cũng không cần phải suy nghĩ đến những điều này.
Hai tay của anh ta gác lên lan can, nói xong thở dài một hơi. Ninh Nghị nhìn anh ta với ánh mắt nghi hoặc:
- Điều mà Văn Nhân Bất Nhị huynh muốn nói là gì?
Hai người nhìn nhau trong chốc lát rồi Văn Nhân Bất Nhị giang tay ra nhún vai:
- Ta cũng không biết mình đang nói gì nhưng ta cứ coi như là huynh đã biết.
Ninh Nghị làm ra bộ trầm tư. Đương nhiên là hắn hiểu Văn Nhân Bất Nhị có ý nhắc nhở, song bất kể hai bên có giao tình thế nào, nhưng trên vấn đề lập trường này, cũng chỉ làm ra bộ ngầm hiểu lẫn nhau mà thôi. Hai người cùng nhằm vào giải một câu đố, Văn Nhân Bất Nhị cũng không nhìn ra suy nghĩ thâm sâu của người trẻ tuổi này. Chỉ một lát sau anh ta đã chuyển đề tài.
Sau khi trò chuyện vài câu với Văn Nhân Bất Nhị, Ninh Nghị đi về phía sau Vãn chiếu lâu tìm Lý Sư Sư.
Lúc trước đã gặp nàng một lần, cũng bởi vì lúc đó ở hành lang cũng không sáng lắm nên hắn thấy thần sắc của đối phương rất bình thường. Thực sự là Ninh Nghị không nhìn ra đối phương có điều gì không ổn. Sau đó lại liên tục biểu diễn, đối phương cũng phát huy hết tố chất của một hoa khôi đệ nhất kinh thành, nói vậy thì chưa chắc chuyện hôm qua nàng bị đánh đã là thật. Có lẽ chỉ là lời đồn thổi phồng chuyện này lên, nhưng đã nghe được chuyện này hắn cũng vẫn muốn đi thăm đối phương.