Lúc xế chiều, khách lần lượt đi vào Trúc Ký.
Tất cả trường hợp đều là quan hệ xã giao. Đến sớm thường là những người có thân phận địa vị không lớn lắm. Như người vào kinh đi thi, thí sinh mộ danh, học sinh của Quốc Tử Giám. Bao gồm cả Thái học sinh Trần Đông mà Ninh Nghị từng dạy cũng đến khá sớm. Nói từ mức độ quy mô cũng có thể nói là các danh sĩ tụ tập.
Đương nhiên, kì thi mùa xuân ở kinh thành lần này, những tài tử có tiếng nói cao nhất không nhiều. Như suy nghĩ trước đó của Tống Vĩnh Bình, những người thật sự coi trọng việc thi cử học hành thứ nhất là kiêu ngạo, thứ hai là cầu nhân được nhân, có học vấn thực sự, khi sắp đến cuộc thi, những người đó muốn có được một danh tiếng tốt lúc này bắt đầu căng thẳng, cho nên sẽ không tới tham gia loại thi hội này.
Trừ những văn sĩ đó ra thì phần nhiều đến giúp vui là những kẻ nhà giàu hoặc là những người rảnh rỗi trong thành Biện Lương này. Giống như những thành viên của Tuyển văn xã như Tần mặc Văn, Tiết Công Viễn, Nghiêm Lệnh Trung Đoan Ngọ năm ngoái có nảy sinh mâu thuẫn với Ninh Nghị … Môt vài vị quan nhỏ người khoác tấm da hổ Tần Tự Nguyên có chút ảnh hưởng cũng đến tham dự, đây cũng là vì Ninh Nghị lôi Nghiêu Tổ Niên đến trấn thủ. Khi những người này đến Vãn Chiếu Lâu Trúc Ký mới chính thức có quy mô.
Lẫn trong đó cũng có một vài cô gái của Phàn Lâu, Tiểu Chúc Hiên. Hôm nay họ có thể đến được phần lớn là nhờ vào thanh danh tài nữ ở bên ngoài. Ninh Nghị tốn không ít tiền vào chuyện này để mời các cô đến tham dự, tìm người quen ở trong lầu, làm bầu không khí thêm sinh động. Còn về phần đám Lý Sư Sư phụ trách biểu diễn, các nàng cũng đến khá sớm. Chưa đến giờ mùi tất cả đoàn xe đã có mặt, nhưng cũng chỉ tô điểm thêm cho sân khấu biểu diễn thôi, chỉ có Lý Uẩn là đi ra chào hỏi mọi người.
Tống Vĩnh Bình tìm Ninh Nghị khắp nơi. Sau khi qua trưa đối phương vẫn không xuất hiện ở chính sảnh Trúc Ký.
Anh ta thấy tình hình như vậy thật có chút kì lạ. Một thương nhân lăn lộn trong kinh thành, mở hai cửa hàng cũng không phải gia thế quá giàu. Sau khi khuếch trương một yến hội như vậy rồi thì chạy mất. E rằng đến cha mình cũng không dám chậm trễ như vậy. Anh ta nghĩ có thể nhị tỷ phu mình đã biết Cao Nha Nội muốn gây rối, vì thế đã bỏ chạy. Tuy nhiên để bảo đảm anh ta vẫn đi tìm mấy người để hỏi.