Ninh Nghị nói xong cũng thở dài đi ra cửa. Trần Phàm đứng lên rót một chén rượu uống theo bản năng. Sau đó cầm luôn cả một bầu rượu mà tu. Dù không nói gì nhưng ánh mắt cũng không có vẻ muốn rút lui. Tuy rằng lời của Ninh Nghị có đả kích rất lớn đến y, nhưng rõ ràng là thái độ của y vẫn cực kì bình tĩnh đang tự suy nghĩ chuyện này. Trải qua rất nhiều chuyện, mỗi lần gặp đại sự đầu tiên là phải bình tĩnh, về phần mâu thuẫn và buồn rầu, đó là chuyện của sau này.
Đi đến cửa, Ninh Nghị lại nói:
- Đúng rồi, có một chuyện vẫn nên để huynh biết thì tốt hơn. Nếu như không có gì ngoài ý muốn, cũng có thể ứng đối được … Việc huynh vào kinh, không riêng gì ta mà bên Mật Trinh ti cũng biết. Cách nghĩ của hai bên chúng ta không giống nhau.
Nếu như ta không nhúng tay, không loại trừ khả năng bọn họ muốn giết huynh, cho dù là ta có nhúng tay vào thì đối phương cũng sẽ có tính toán của riêng mình. Ta sẽ cố gắng đảm bảo an toàn cho huynh. Nhưng nếu có chuyện gì bất ngờ xảy ra, thực sự bọn họ lách qua ta để bắt huynh thì huynh cũng phải tự chú ý bảo vệ mình. Dù khả năng này không lớn nhưng huynh biết cũng tốt hơn.
Trần Phàm gật đầu tỏ vẻ đã biết.
Mà trong lúc hai người đang nói chuyện, ở một nơi cách đó mấy con phố. Văn Nhân Bất Nhị cũng đã dẫn người của Mật Trinh ti đến nơi ở trước đó của Trần Phàm.
Dưới ánh mặt trời là một đống hỗn độn trong sân. Văn Nhân Bất Nhị lắc đầu cười, một lát sau có người đến nói với y:
- Có dấu vết của đánh nhau, người đi rồi!
- A, hắn biết rồi, còn đến sớm một bước.
Văn Nhân lắc đầu:
- Thằng nhãi nào làm lộ tin tức …
- Cái gì?
Một tên thủ hạ bên cạnh nghe y lẩm bẩm.
- Không nói với ngươi … được rồi, chư vị, chuyện này coi như chưa phát sinh, mọi người về trước đi. Xử lý trước cái gì mà Lưu Trấn, Hà Sóc Song Hùng đi. Ta còn có việc xem Lý cô nương biểu diễn, mọi người muốn tìm ta thì tối đến Trúc Kí … giải tán! Y phất tay giải tán mọi người, nhìn dấu vết có người đánh nhau trong sân, y thở dài cũng không biết kết quả như thế này là tốt hay không tốt.