Xe ngựa đi qua thành thị, lúc chạy qua Ngự Quyền Quán thì trời bắt đầu tí tách có hạt mưa rơi. Ở ngoài Quyền Quán có đám học trò đang ngồi học. Lúc vào quán nghỉ ngơi, trên đường phố đã mưa to, bước chân người đi cũng vội vã hơn. Đám thư sinh đang tránh mư dưới mái hiên hình thuyền của cửa hàng. Người phụ nữa ở bên cạnh đuổi theo đứa nhỏ chạy trong mưa. Rặng liễu ven sông có những mần non cũng trở nên xanh biếc hơn trong mưa...
Phàn Lâu cách Ngự Quyền Quán này không xa. Vì ra ngoài từ sáng sớm cho nên lúc này mới là giờ thìn. Theo cách tính của người hiện đại thì mới là hơn 9h sáng.
Trong khoảng thời gian này không còn là khoảng thời gian Thanh lâu buôn bán nữa.
Ninh Nghị cũng chọn đúng lúc này đến để tránh quấy rầy việc làm ăn kinh doanh của họ.
Chạm mặt với Lý Sư Sư thực ra không có gì đặc biệt đáng để nói cả. Giữa bằng hữu với nhau cũng là sự thân thiết, gặp mặt trước khi biểu diễn nhưng là một chuyến đi làm việc. Lúc đến Phàm Lâu, vì ở trong lâu qua đêm nên sáng sớm nhóm khách mới lần lượt dời đi, chỉ có điều đến lúc này người đã không còn nhiều. Thỉnh thoảng có những cô gái mang áo mưa đến, chờ trong sảnh. Người hầu bàn trẻ tuổi trong sảnh cầm ô ra. Sau khi Ninh Nghị bảo người đi thông truyền, thì bất ngờ gặp người quen ở cửa của đại sảnh Phàn Lâu.
Đó là một nam tử dáng người cao to, tuấn tú sau khi đi ra từ bên trong liền ngồi ở gần cửa nhìn mưa rơi. Có lẽ người kia vừa mới ngủ dậy cho nên nhìn vẫn còn mệt mỏi, nữ tử đi ra cùng anh ta dung mạo khí chất đều rất điềm đạm nho nhã. Trước kia Ninh Nghị đã gặp một lần, cũng là một trong những người tài của Phàn lầu, Ninh Nghị liền chắp tay chào hỏi.
- Tiểu Ất huynh.
- Ninh công tử.
Nhìn thấy Ninh Nghị ngồi ở đằng kia, Yến Thanh vội vàng đứng lên chắp tay thi lễ. Thực tế là mấy ngày trước Yến Thanh còn giúp Ninh Nghị huấn luyện đám Tô Văn Định luyện võ. Qua mất ngày Chúc Bưu đã đến đây công việc mới đỡ đi. Trước kia này nào cũng tới luận bàn võ nghệ tình cảm cũng khá thân thiết nhưng về cuộc sống riêng tư của Yến Thanh thì Ninh Nghị cũng không rõ lắm.