Chàng là tướng công của ta!
Thanh âm của thê tử vang vọng trong khắp đình viện. Bên cạnh, Tiểu Thiền đang ôm tay nải và khóc òa lên. Ninh Nghị đứng ở đó nhìn thê tử và thiếp thất khóc lóc mà không nói nên lời. Hắn há hốc miệng ra, Tô Đàn Nhi đau lòng cũng là điều dễ hiểu, trong câu nói đó của nàng, từ "Ta" được nhấn mạnh hơn một chút, rằng hắn là tướng công của nàng chứ không phải là tướng công của người khác. Thời gian này Vân Trúc rời khỏi đây, hắn tưởng rằng tạm thời có thể thoải mái hơn một chút, nhưng thực tế thì hắn trước mặt Đàn Nhi lại chính bởi tâm trạng như vậy mà khiến nàng phải chịu ảnh hưởng, có chút gì đó thấy không yên lòng.
Hắn hoàn toàn có thể hiểu rõ được tâm trạng đó. Nhưng nhất thời căn bản là không biết nên giải thích như thế nào. Bên cạnh hắn, hai nữ nhân vẫn đang khóc thút thít. Tiểu Thiền nức nở nói:
- Cô gia, tiểu thư, hai người đừng có cãi nhau nữa. Ô, tướng công, tỉ tỉ
Sân phía bên kia phỏng chừng còn có đám người Văn Định đang nhìn lén nghe lén. Ninh Nghị đưa tay ra bưng trán, cố gắng nói:
- Ta biết…ta biết là ta có chỗ không đúng, nhưng chuyện nàykhông phải như nàng nghĩ đâu
Hắn không biết phải giải thích thế nào mới được, đột nhiên hắn huơ huơ tay sang bên cạnh:
- Mẹ nó chứ, đây đang là diễn phim Hàn hay sao!
Lời này cả Đàn Nhi và Tiểu Thiền nghe đều không hiểu. Sau khi Ninh Nghị nghiến răng nghiến lợi gầm nhẹ thì vẻ mặt cũng có chút vặn vẹo. Đời này đã rất chân thành rồi mà lại bị biến thành như thế này. Thế nhưng đây không phải là vấn đề của họ, mà là vấn đề của chính hắn. Hắn đang nghĩ có nên giữ Đàn Nhi lại hay không. Cứ làm theo cách giải quyết mọi người ngầm thừa nhận ở thời đại này là xong. Thực tế, ở trong cái nhà này, đứng về phía hắn có bao nhiêu người, đứng về phía Đàn Nhi có bao nhiêu người tạm thời không nói, nhưng nếu như giờ hắn khiêng Đàn Nhi về, đánh cho một trận, lột bỏ y phục và giam một tháng thì có lẽ mọi người đều tán thành. Đúng lúc trong đầu hắn đang có ý nghĩ như vậy, Đàn Nhi lúc nãy mới vừa gầm gào và khóc lóc không chịu khuất phục lại đi về phía hắn và giơ tay ra ôm lấy hắn.
Đàn Nhi gục mặt mình vào ngực Ninh Nghị và hai người cứ như thế một lúc, và nàng thì vẫn đang khóc.
Nàng nghẹn ngào một hồi, và thấp giọng nói:
- Thiếp sẽ không đi đâu
Như thể là đang an ủi Ninh Nghị chuyện nàng đang khóc như vậy, nàng nói lại:
- Thiếp sẽ không đi đâu cả, chàng là tướng công của thiếpcòn có Tiểu Hi nữa, con còn chưa tròn một tuổi
Ninh Nghị giơ tay ôm lấy nàng thì lại nghe nàng nói tiếp:
- Nhưng lần nàythiếp vẫn phải đi Mộc Nguyên.
Ninh Nghị nghĩ một chút, trong lòng rối rắm nói:
- Nàng là như thế nào?
Hắn căn bản không hiểu được vợ mình đang nghĩ cái gì.
- Bởi vì Nhiếp cô nương đi rồi vì thế thiếp cũng phải đi. Thiếp không muốn ở lại bên cạnh chàng, để chàng cảm thấy thiếp sống thật vui vẻ
- Không đâu.
Ninh Nghị nghiến răng nói:
- Nàng là… nàng là nương tử của ta, có cưới hỏi đàng hoàng. Ta thực sự không nghĩ tới chuyện ai quan trọng, ai không quan trọng. Nàng còn không biết hay sao, tatrước giờ ta không nhắc đến chuyện ở rể chính là vì nghĩ cho tâm trạng của nàng. Cứ coi như là nàng không thấy có rất nhiều mất mát, nhưng nàng quả thực rất quan trọng