Nguyên Tịch qua đi, tuyết rơi đứt quãng rồi mới ngừng, chứng tỏ mùa xuân đã đến rồi, khi đi qua đường phố, không khí vẫn là một màu xanh xám, trong tường viện nhú ra mấy bông hoa mai tươi đẹp.
Mỗi lần đi tới và ở lại trong viện tử của Vân Trúc, Cẩm Nhi, hắn bình thường không đi bằng xe ngựa, hôm nay thì lại vừa đi vừa nghĩ, trong lòng nghĩ đến xuất thần, nghĩ đến những chuyện sau khi đi vào thành hoặc là những chuyện đã làm trước đó. Trong nháy mắt, hắn đã tới thời đại này ba năm rồi, hồi tưởng lại tâm tính của mình lúc mới tới, hiện giờ hắn cũng đã thích ứng được với đình viện lầu son, tường xanh ngói sáng của nơi này. Ban ngày chứng kiến, ban đêm đăm chiêu, mọi cái sẽ chất chồng ở trong lòng, làm hắn thấy nơi nào cũng chân thực, sau đó càng có nhiều chuyện vụn vặt xảy đến, bổ khuyết cho mỗi một khe hở cho cảm thụ của hắn.
Trong ba năm này xảy ra rất nhiều chuyện, hắn không biết mở đầu là tốt hay không tốt. Hắn vốn cũng không phải là người đa sầu đa cảm, cũng không phải là người hay rên rỉ u sầu, mọi việc áp tới, thì giải quyết nó, đây là hình thức rất đơn giản. Cho dù là gặp phải chuyện không dễ giải quyết, hắn dù gì cũng có thể từ trong lòng sắp xếp thành các manh mối.
Có đứa bé chạy vụt qua bên người.
Thư của Vân Trúc nằm trong tay áo hắn, hơi hơi có chút nóng lên. Nửa năm trước sau trận giông tố kia, Vân Trúc và hắn có quan hệ, khi ấy nàng muốn rời khỏi, là lén lút mà bỏ đi đấy, nhưng lúc này lại không giống như lúc trước. Ninh Nghị có thể hiểu được ý nghĩa trong đó khác nhau. Buổi trưa hắn nghĩ rất lâu, sau đó một đường đến đây, nhưng khi tới cửa tiểu viện đưa tay ra gõ cửa thì lại do dự một lúc, cuối cùng vẫn phải gõ xuống.
Mở cửa là Cẩm Nhi, mặt nghiêm trang nhìn hắn, tay cầm then cài cửa. Hai người giằng co một lúc, Ninh Nghị gật đầu nói:
- Ta biết rồi, để ta đi vào trước, có lời gì lát nữa hẵng nói được không?
Lúc này Cẩm Nhi mới ném then cài đi, quay người đi trước.
Khi đi qua đình viện, mai vàng ở bên sân đã nở rộ, ngoài hành lang phía trước còn có một người tuyết.
Ninh Nghị hỏi rõ biết lúc này Vân Trúc đang ở trong bếp nấu cơm, bèn đi thẳng đến đó, Cẩm Nhi tức giận đuổi theo, đá hắn, bị hắn tránh được, đi tiếp.
Trong phòng bếp ở sau viện tử có tiếng nấu nướng, Ninh Nghị đứng ở cửa, hít một hơi, đi vào. So sánh với tiểu lầu bên sông Tần Hoài tại Giang Ninh, bếp tại viện tử này không quá nhỏ, Vân Trúc mặc trang phục màu trắng đứng ở bên bếp, tóc vén cao, dùng cây trâm đơn giản cài lên, trong phòng tỏa mùi thức ăn, mùi máu tanh, trên thớt còn có một cái bát đựng tiết gà. Trong bếp lúc này khá lộn xộn, nói vậy chỉ có một mình Vân Trúc làm.