Sang năm mới, nhà nhà quét dọn đình viện, dán những bức tranh mừng năm mới trên cửa sổ, đèn lồng rực rỡ, xe ngựa náo nhiệt qua lại trên đường phố, thỉnh thoảng sẽ nghe thấy tiếng pháo nổ giòn vang. Đàn Nhi vén rèm lên, nhìn người đi đường qua lại các cửa hàng dọc con phố lớn.
Tuyết đọng hai bên đường phố đã được quét dọn sạch sẽ, người đi lại trên đường không nhiều lắm, hai bên đường phần lớn là tường xanh đại viện, từng cánh cổng lớn hoặc là mở hoặc là đóng đều được treo đèn lồng bên cạnh, sư tử bằng đá dựng thẳng lên. Trong những viện tử đó có náo nhiệt, có vắng vẻ, nhưng từ bên ngoài thì không nhìn thấy được cảnh bên trong, hai bên cửa chính đều được dán câu đối, mà câu đối của một hộ gần nhà mình dán là: "Quốc ân gia khánh, nhân thọ niên phong".
Khi xe ngựa đi qua, bên trong đang có những tiếng ồn ào, sau đó là tiếng khóc của nữ tử Bên kia Ninh phủ đã có mấy người thò đầu ra nhìn cảnh bên này. Xe ngựa chạy nhanh qua, đám người Thiền Nhi, Tô Yến Bình đều đang chạy tới, Đàn Nhi cũng thấy một hai nữ tử một lớn một nhỏ bị ném ra khỏi cửa chính, trên đầu còn bị đánh đến chảy máu.
- Nghe nói kia là Tứ Di thái thái, không biết chừng mực, trộm tiền trong nhà lại còn không hiếu kính cha mẹ chồng, nên bị đánh …
Tiểu Thiền đi đến bên Đàn Nhi, nói nhỏ:
- Cũng nghe nói Tư Di Thái Thái này câu kết với tôi tớ trong nhà, phu nhân của bà ta không muốn nhét bà ta vào trong lồng heo ngâm nước, hoặc là cáo trạng tới quan phủ, cho nên chỉ cưỡng ép đuổi mẹ con họ đi …
Bên trong nhà cao cửa rộng có đôi khi sẽ xuất hiện những chuyện như này, cũng không cần phải đưa ra lý do cụ thể, tin tức lan truyền ra thật giả cũng khó nói. Đàn Nhi lắc lắc đầu, nhìn người mẹ ở bên kia đường đang kéo cô con gái quỳ khóc dập đầu trên mặt đất, có người lại ném túi y phục ra ngoài, dưới ánh đèn trước cửa, có nam tử đứng ở đằng kia, thần thái lạnh lùng nhìn hết thảy, sau đó quay người đi vào trong, đám người hầu lạnh lùng đóng cửa lớn lại, cô gái tiếp tục khóc lóc đập cửa chính.
- Sắp sang năm mới rồi, có thể đi đâu chứ …
Đàn Nhi và đám Tiểu Thiền ở dài đi vào cửa, Tô Yến Bình thì vẫn hứng thú ngó ra ngoài cửa để nhìn, chỉ bị Đàn Nhi lườm một lúc mới giơ giơ tay đi theo vào. Rất nhiều chuyện trong nhà này đều có dấu ấn của Ninh Nghị trong đó, bao gồm cả Ninh Nghị trong lúc đối địch biểu hiện cũng có chút tố chất thần kinh, một đám người đi theo hắn cũng đã bắt đầu có biểu hiện giống như vậy rồi.
Đương nhiên, duy nhất có thể sử dụng để trêu chọc chính là chuyện Nhị tỷ phu không biết tán gái. Lời đồn này cũng sẽ rơi vào trong tai Đàn Nhi, khi hỏi bọn họ, thì lại không ai dám nói. Thật ra bọn họ không nói, Đàn Nhi gần như cũng hiểu là có liên quan đến Nhiếp Vân Trúc.
Đi vào cửa là đến viện chính, bên cạnh chính sảnh có một phòng nghỉ rất rộng, bài trí bên trong chủ yếu là Ninh Nghị làm. Các loại ghế, thảm, da lông, còn có lò lửa cho mùa đông … vô cùng ấm áp, là nơi để người nhà nghỉ ngơi vào lúc tối, cũng là nơi tụ hội, lúc này đám người Văn Phương, Văn Định đã ở trong đó rồi, đang vui vẻ trò chuyện những việc trong đại viện ở ngoài thành, về những tác dụng của đồ vật mới làm ra, rồi dùng vật mới đó kiếm tiền như nào … Trong nhà Ninh Nghị không có những ngăn cách như ở trong các nhà cao cửa rộng, hoặc là nói chưa tới lúc nảy sinh ngăn cách, mỗi lần nhìn thấy cảnh tượng vui vẻ hòa đồng này, Đàn Nhi đều hy vọng cảnh này sẽ có thể kéo dài mãi.