Vấn đề doanh địa Sơn Đông, sau mùa đông, không ai nhắc tới nữa. Tần Tự Nguyên hẳn là đã biết, nhưng ông cũng không tìm Ninh Nghị để thảo luận, về phần Vương Sơn Nguyệt và Tô Văn Dục thì trong một khoảng thời gian dài đã chôn giấu tin tức và sự ảnh hưởng của chuyện này sâu trong lòng, khi lần thứ hai nhắc tới thì đã là nhiều năm sau đó rồi.
Trong mùa đông đó, cuộc sống của Ninh Nghị trôi qua rất đơn giản, sáng sớm nào cũng tham dự huấn luyện với các đường huynh đệ trong nhà, ban ngày thì hoặc là ở trong nhà, hoặc là cùng Đàn Nhi ra ngoài, thỉnh thoảng đi thăm hỏi Vân Trúc và Cẩm Nhi.
Giữa mùa đông tuyết lớn, liên quan đến những việc vẫn đang tiến hành ở trong viện tử lớn ngoài thành Biện Lương. Ninh Nghị vẫn cố gắng đưa ra các ý tưởng sáng tạo, để mấy người thân tộc của Tô gia giám sát, dùng việc làm thiết thực để đào tạo bọn họ. Tuy rằng nhìn tất cả đều có vẻ như hết sức đơn giản, nhưng trên thực tế, dối với Ninh Nghị mà nói, đây là một chuyện cực kỳ trọng đại, toàn bộ tuyến đầu thật ra ngay từ đầu đã hình thành có trật tự.
Khi một vài thành quả nhỏ xuất hiện, vài lần thực thành được khen thưởng, các thợ thủ công ở trong viện tử cũng dần dần hiểu chủ nhà muốn làm gì, bắt đầu năng động chủ động hơn. Tuy rằng nhóm người này không có mấy người có năng lực nghiên cứu xuất sắc, nhưng thật sự chống đỡ được một hệ thống lớn hoạt động, từ trước đến nay sẽ phải có một hai người có tài năng, chỉ cần trật tự có thể hình thành, ngày sau có thể người có tài mới xuất hiện.
Thật sự khiến Ninh Nghị cảm thấy phức tạp vẫn là về phương diện tình cảm. Đối với Vân Trúc và Cẩm Nhi, hắn mong muốn có thể tận lực sắp xếp một cách vẹn toàn, nhưng trên thực tế lại không thể nào làm được. Đối với người khác, hắn cái gì cũng không quan tâm tùy ý thao túng người ta, làm ra đủ loại chuyện đáng sợ, nhưng với phụ nữ bên cạnh mình thì trong lòng hắn lại yếu đuối, hầu như không hề có phòng ngự, mỗi một bước đi đều cẩn thận, hắn từng suy nghĩ muốn cưới Vân Trúc và Cẩm Nhi, nhưng trên thực tế, làm như vậy sẽ càng tạo nên tổn thương cho cả bốn cô gái, hơn nữa cưới về cũng chưa chắc đã giải quyết được vấn đề.
Mà bởi chuyện của Vân Trúc, hắn cũng có chút áy náy với Đàn Nhi, Tiểu Thiền, ngay cả dù hắn tu tâm dưỡng tính, hỉ nộ đều thu liễm nhưng sự áy náy thì vẫn còn.
Đi đến bước này, hắn cũng biến thành một người không quả quyết. Có đôi khi hắn chỉ ở trong nhà ngắm tuyết rơi, cũng không khỏi tự giễu mình, ôm Ninh Hi nói:
- Sau này khi con lớn rồi, thì đừng giống cha nhé …
Cuối năm bầu không khí trong kinh thành đầy náo nhiệt, các buổi thịnh hội thi từ, hành nghiệp đều được tổ chức, hoạt động trong thanh lâu thì tuyển chọn hoa khôi.
Các tài tử từ các nơi tụ tập tới kết bạn với hoa khôi, đủ loại tin tức … Tuy Ninh Nghị không tham dự, nhưng đám người Tô Văn Định đương nhiên không thể thiếu được trong các buổi tụ tập náo nhiệt phong hoa tuyết nguyệt phong thành, và khi về nhà thì đó lại trở thành những đề tài câu chuyện rôm rả cả đêm hoặc sáng sớm.