Không khí trong phòng ấm áp, cảnh tuyết ngày đông làm trong ngoài phòng sáng trưng. Trong tiếng đọc sách ôn hòa, Cẩm Nhi cuối cùng đã nhớ đến chuyện vào cuối thu kia.
Đó là đêm mà đom đóm đã không xuất hiện, ngọn lửa chiếu qua chụp đèn lồng, tạo thành một tầng màu vàng vỏ quýt ở trong viện tử, chiếu lên núi đá giữa viện tử.
Cảnh cuối thu đó, đối với Cẩm Nhi giống như là một màn khói bao phủ mờ ảo. Vân Trúc tỷ bị bệnh, đối với nàng đối với Ninh Nghị đều là một chuyện bất ngờ trở tay không kịp.
Khi ấy, Ninh Nghị là người có phản ứng đầu tiên. Không lâu sau, từng sự việc bên Vân Trúc bắt đầu bị tước đi, thật ra vấn đề lớn là về Trúc Ký, đối với chuyện này, lúc ấy Vân Trúc sức khỏe vẫn còn yếu còn có chút áy náy, nhưng Ninh Nghị chăm sóc bên giường thì lại cười khổ tự gánh trách nhiệm.
- Còn nhớ ban đầu lại trước tiểu lâu muội nói gì không. Cát không nắm được, hãy để nó bay đi. Thật ra, ta vốn hy vọng các muội mở cửa hàng sẽ cảm thấy vui vẻ. Lúc đầu cũng rất được, sau vì chuyện của Tô gia, ta muốn dùng Trúc Ký làm vật dẫn mở rộng kinh doanh, thật ra là lỗi của ta, cũng là sai lầm của ta, ta lại bắt đầu phạm vào
Trong nụ cười khổ của Ninh Nghị cùng với lời nói của hắn nói như là tự nhận mình sai lầm, Cẩm Nhi và Vân Trúc đều không rõ là ám chỉ điều gì, nhưng khi ý thức được thủ đoạn giải quyết vấn đề của Ninh Nghị, có lẽ không coi là thần kỳ nữa.
Sau khi dỡ xuống chuyện của Trúc Ký, hắn đi tìm cầm sư nhạc hộ nổi danh nhất trong kinh thành để cùng đến thăm Vân Trúc, dùng lý do không phải là trao đổi lẫn nhau, mà là muốn nghe một khúc, trong lúc giải sầu, ngẫu nhiên trò chuyện phiếm với Vân Trúc, đọc những câu chuyện xưa cho nàng nghe. Như vậy, tâm tình của Vân Trúc mới dần trầm tĩnh lại, nhưng thật ra Ninh Nghị vì thế lại hiểu được về cầm khúc âm luật, thỉnh thoảng còn có vài vấn đề hỏi Vân Trúc, dù là ngây thơ buồn cười nhưng cũng khiến người ta buông lỏng tâm tình.
Tâm bệnh lúc đến như núi, lúc đi như là mưa xuân kéo dài. Thu đi đông lại, sau khi trong thành Biện Lương rơi xuống trận tuyết lớn, bệnh tình Vân Trúc dần dần chuyển biến tốt đẹp. Nhưng như vậy quan hệ giữa hắn với Cẩm Nhi vì vậy lại phải gác lại rồi.
Trước khi đi Sơn Đông, hai người đã nói rõ với nhau, đợi sau khi hắn quay về sẽ có một lời giải thích hợp lý cho Cẩm Nhi. Đáng tiếc khi trở về, Vân Trúc bị bệnh, hai người chăm sóc nàng, khi ở cùng nhau thì cũng có lúc đùa vui, nhưng đối với việc này, Cẩm Nhi biết rằng hắn có chút áy náy, thậm chí khi hai người ở trong hành lang trò chuyện phiếm, nàng nghe hắn từng nói với mình: "Lòng người không bao giờ thấy đủ. "
- Có đôi khi, con người ta cảm thấy nhiều thứ đều rất tốt, tốt đến mức sau đó thì đều mơ tưởng muốn có. Vân Trúc cũng tốt, muội cũng rất tốt, trước kia ta không cảm thấy mình là kẻ đa tình, hiện giờ thì hay rồi, cái gì cũng có thể giải quyết được, nhưng chỉ có việc này là ta không biết phải giải quyết thế nào. Trước đó đã đồng ý với muội, hiện tại trong lúc này không làm được rồi …
Lúc ấy Ninh Nghị ngồi ở dưới lan can, ánh đèn màu trần bì chiếu lên, lúc hắn nói, nghe như là lời xin lỗi. Cẩm Nhi đứng lên, hừ một tiếng, đá một cước vào lưng hắn, nhưng sau đó thì hai người không ai nhắc đến chuyện này nữa. Thái độ đó của Cẩm Nhi làm Ninh Nghị có chút bất ngờ, cũng may sau sự kiện đó, Cẩm Nhi cũng không tỏ vẻ bài xích hắn, khi hắn ở chung với Vân Trúc, nàng cũng vẫn ở bên cạnh, có đôi khi còn đấu võ mồm với hắn, cãi nhau ầm ĩ.