Còn ở bên cạnh, hơn một ngàn người đã chịu đói bụng hơn một tháng cũng không dám đề xuất nhiều kháng nghị cho lắm. Toàn bộ quá trình lựa chọn được hoàn thành trong vòng hai ngày. Rồi sau đó, Ninh Nghị phát tiền thưởng đối với mỗi cái đầu người, đặc biệt là đối với những người đi tòng quân. Khi phát tiền thì cũng đồng thời dặn dò họ rằng tiền bạc là vật ngoài thân, đi quân doanh thì có thể dùng để gặp gỡ trên dưới, như vậy có thể sống thoải mái một chút. Sau này có một số người cũng nhờ đó mà chịu ơn huệ, cũng có một ít người cũng bởi vì chút tiền bạc này mà bị hại.
Việc này có liên quan tới Lương Sơn, người trực tiếp chú ý nhất, ngoại trừ Hữu tướng phủ của Tần Tự Nguyên, thực ra còn có lực lượng của phủ Thái úy tham dự trong đó. Lúc ban đầu khả năng chỉ có điều chú ý một chút, nhưng khi hiểu được thủ đoạn mà Ninh Nghị biểu hiện ra khi phá Lương Sơn, lại thêm người bên ngoài trách mắng là Tâm Ma, Cao Cầu mới phát một mệnh lệnh tới Chu Đồng vừa mới đi ngang qua đó. Đối với Cao Cầu thì đó chỉ là một cử chỉ thuận tay sau khi biết đến ma sát giữa Ninh Nghị và nhà mình, sau khi thất bại thì không trực diện chống đối phủ Hữu tướng mà lại chỉ yên lặng, cả hai bên đều muốn để chuyện này vào ký ức.
Chỉ có năm trăm người lưu lại lúc ấy trở thành một vấn đề hiện thực nhất trước mặt Ninh Nghị. Bất kể là đám người Vương Sơn Nguyệt, Chúc Bưu hay Lục Hồng Đề, lúc đầu đều đưa ra phản đối, thu những người này vào Trúc Ký có thể an tâm hay không, có thể an toàn hay không, đều là những vấn đề rất lớn. Ở thời đại này, có tiền có thể mời các cao thủ trên giang hồ, chiêu mộ gia nô, mua những người nghèo không có gì ăn. Ít nhất thì trong lòng những người này cũng không có thù hận, về độ trung thành phải tin cậy hơn nhiều so với năm trăm người Lương Sơn này.
Khi các nhà sử học đời sau truy cứu đến tận đây, ngẫu nhiên cũng sẽ đề xuất câu hỏi tương tự. Nhưng về sau, quá trình những người này được Ninh Nghị huấn luyện, thậm chí là tẩy não, lại như thể bị Ninh Nghị cố ý chôn vùi, cũng không để lại quá nhiều tư liệu. Những người tham dự lúc đó, sau này cũng không nói nhiều tới nó.
Nếu thực sự có người muốn miệt mài theo đuổi việc này, có lẽ sẽ phát hiện một ít gì đó đã bị phá nát thành những mảnh nhỏ.
Sau khi xử lý tốt vấn đề bán mình của những người này, đám người Ninh Nghị thành lập một doanh trại khép kín ở gần đồi Độc Long. Ninh Nghị ở đây khoảng một tháng, sau khi hết thảy vào quỹ đạo thì lệnh cho Tô Văn Dục phụ trách toàn bộ mọi chuyện. Trong trí nhớ của cư dân đồi Độc Long, rèn luyện trong doanh trại trên cơ bản chính là rất đơn giản gồm đứng, ngồi, đi. Mà đến buổi tối thì thường thường là một đám người ngồi một chỗ nói chuyện, có đôi khi tiếng nói chuyện sẽ rất to.
Mặt khác, đã xảy ra vài lần rối loạn, đều bị trấn áp.
Chuyện như vậy đại khái tiến hành sau ba tháng thì doanh trại chuyển thành nửa khép kín. Gần bốn trăm người ở trong đó đi ra làm chút việc cho đồi Độc Long. Vào mùa đông thì chặt củi đặt ở bên ngoài đồi Độc Long, hoặc một số người sẽ để toàn bộ số tiền bạc mà mình có ở trước cửa nhà người ta.