Qua hồi lâu, Ninh Nghị mới chính thức ngủ say. Sau đó thì sắc trời cũng dần dần sáng, cho đến tận giữa trưa, Ninh Nghị mới tỉnh lại. Lục Hồng Đề vẫn canh giữ bên cạnh hắn như trước, xoa nắn thư giãn huyết mạch trên đầu hắn. Trong cảm xúc thoải mái, Ninh Nghị lại ngủ say lần nữa, cho đến tận buổi chiều chạng vạng mới tỉnh lại.
Hắn sắc mặt tái nhợt, thân thể không chút khí lực, đầu cũng không thể tập trung tinh thần được, nhưng dù sao cũng đã có thể đi đường được rồi. Đêm nay nghỉ lại một đêm nữa ở dịch trạm, Lục Hồng Đề canh ở trong phòng Ninh Nghị, đến khi bình minh mới lặng lẽ rời khỏi, trở về căn phòng thuê của mình. Nàng đã hứa hẹn không rời khỏi, chỉ có điều vướng mắc thân phận thầy trò nên cũng không dám lộ liễu làm càn. Tiếp qua một ngày, đoàn người trở về huyện Nghi Nguyên. Lục Hồng Đề đã khôi phục lại bản sắc của "sư phụ", thể hiện khí độ Tông sư, bày ra gương mặt lạnh băng băng, giữ quy của trước mặt mọi người. Chỉ có điều ở sau lưng người ta thì lại nói nói cười cười với Ninh Nghị, cũng thân cận hơn rất nhiều.
Khúc mắc giữa hai người đã tạm giải, liền vui vẻ hơn những ngày trước rất nhiều. Lúc này Ninh Nghị vẫn còn bị thương, cần chờ chậm rãi mới khỏi hẳn, không thể dùng đầu óc quá độ làm bị thương thân thể. Những cuộc xã giao nào không quan trọng liền bị gạt bỏ. Nhưng mặc dù Ninh Nghị không ở đó, Lục Hồng Đề vẫn một mình ngồi trên lan can trong sân, hoặc là đi dạo xung quanh một chút, cũng cảm thấy hết thảy đều sức sống dạt dào.
Vốn lúc xuống núi, nàng đã có tâm tình "Từ nay về sau sẽ không gặp lại hắn nữa", cũng từng nghĩ tới sẽ phát sinh việc gì đó với hắn. Nhưng kể từ khi nhận thức thân phận sư phụ của hắn, sau đó lại bị Chu Đồng khuyên nhủ, rốt cục cảm thấy những việc xảy ra đều khiến nàng thương tâm. Nhưng lúc này khúc mắc đã được gỡ bỏ, ngược lại cũng không suy nghĩ nhiều về những sự tình sẽ phải phát sinh nữa. Tuy rằng thủ đoạn tối hôm đó của Ninh Nghị là thô bạo nhưng ngày thường vẫn rất đúng mực. Chỉ có điều khi bốn phía không có ai thì vị nữ cao thủ cấp Tông sư võ nghệ cao cường này đều bị Ninh Nghị đẩy vào tường hôn môi mà không thể phản kháng lại được. Nếu lúc đó có người đến thì Lục Hồng Đề còn phải sửa sang lại quần áo, thể hiện bộ dạng vô cùng đứng đắn, lạnh như băng.
Có đôi khi Ninh Nghị lại mang Lục Hồng Đề đi cửa hàng trang phục, lựa chọn một ít quần áo khá phù hợp với thân phận Tông sư và cao thủ võ lâm này của nàng. Ý tưởng của Ninh Nghị thường thường khá là kỳ quái, Lục Hồng Đề cũng không có cách nào nói gì, chỉ đành mặc kệ hắn sắp xếp.
Mà trên thực tế, hai người đều biết rằng, có lẽ sau khoảng thời gian này sẽ là một lần biệt ly rất dài.
Mỗi đêm, Lục Hồng Đề vẫn sẽ thôi cung quá huyệt điều trị thân thể cho Ninh Nghị. Cứ thế được mấy ngày, thân thể Ninh Nghị dần dần tốt lên, liền triệu tập mọi người đi thẳng tới Võ Thụy Doanh, đón nhận những kẻ từng ở Lương Sơn mà đã giết ba người trở lên và những binh sĩ Lương Sơn đầu hàng được Ninh Nghị cài lại lúc trước. Cùng lúc đó, lục lâm của mảnh đất Tế Châu lại đang vùi lấp trong cơn hỗn loạn rất lớn.