Nàng nói tiếp:
- Đây là kết quả tốt nhất. Chu tiền bối nói đúng, nếu chúng ta đã nói ra bên ngoài rằng chúng ta là thầy trò thì không nên là tình lữ nữa … À, tình lữ … Vốn là ta tưởng bở mà thôi. Ta không muốn nghe ngươi nói, dù hay dù dở cũng không muốn. Ta đã quyết định, ngươi không thể ngăn cản được ta. Ta chỉ muốn … Đến đây … Nói với ngươi những điều này. Ngươi đừng cử động, sẽ lập tức ngủ thôi. Sáng mai thức dậy, ta đã không còn ở đây nữa. Ngươi đừng tìm ta, ta đã thật sự quyết định. Ta …
Giọng nàng nghẹn ngào, ngón tay đang muốn dùng sức để Ninh Nghị ngủ thì thấy trong bóng tối mờ mờ, Ninh Nghị trợn tròn mắt, mạch máu trên trán đều nổi phồng lên. Khí huyết vận chuyển nhanh chóng, nội lực của Phá Lục Đạo cố gắng duy trì sự tỉnh táo của hắn, chen chúc mở kinh mạch, huyết quản bị Lục Hồng Đề bóp chặt. Lục Hồng Đề lắc lắc đầu:
- Ngươi làm gì … Ngươi đừng như vậy …
Đương nhiên nàng có lẽ làm cho Ninh Nghị ngủ, nhưng nếu như vậy thì Ninh Nghị đương nhiên sẽ bị thương nghiêm trọng. Trên thực tế, lúc này khí huyết vận hành trên đầu đã tạo thành áp lực cực lớn đối với hắn. Ninh Nghị trợn mắt hung bạo, môi run run mấy lần, gian nan nói:
- Nàng … Nghe …
Lục Hồng Đề buông gáy hắn ra. Phụt một tiếng, máu tươi trào mạnh ra từ miệng Ninh Nghị. Nàng lập tức luống cuống, khí huyết cũng dồn lên hai tay, dùng nội lực cố gắng truyền vào để hòa hoãn huyết mạch trên đầu Ninh Nghị. Ninh Nghị thở dốc mấy cái, mắt nhìn nàng chằm chằm, một bàn tay cố gắng giơ lên, tóm lấy quần áo nàng, cũng mặc kệ là tóm vào đâu. Lục Hồng Đề vẫn ấn tay trên trán hắn, lắc đầu nói:
- Ngươi đừng như vậy … Ngươi đừng động …
Ninh Nghị cắn chặt răng, ra sức kéo người Lục Hồng Đề đến bên giường, hai người gần như lăn lên trên giường. Lục Hồng Đề lo lắng cho tình trạng của hắn nên không dám ra sức, lúc này nửa thân mình Ninh Nghị gần như đè trên người nàng. Hai tay Lục Hồng Đề vẫn đặt bên cạnh trán hắn, còn muốn nói chuyện thì lập tức mở to hai mắt, bởi vì Ninh Nghị đã thô bạo luồn cánh tay vào trong quần áo nàng, dán vào da thịt, hướng lên ngực nàng. Nàng không thể nói ra được gì, bởi vì Ninh Nghị đã cúi xuống, đặt đôi môi lên miệng nàng. Đối với lần đầu tiên Lục Hồng Đề cảm nhận được hương vị như vậy. Hơi thở lẫn với máu tươi, giao hòa ở trong khoang miệng, mềm mại, ấm áp, mà lại máu tanh. Đồng thời, một bàn tay của Ninh Nghị đã nắm lấy ngực nàng.
- Ta … Ninh Nghị rời khỏi đôi môi nàng, cố gắng duy trì ý thức:
- Ta, ta có thể đồng ý với quyết định của nàng … Và việc nàng làm như vậy với ta dù rằng ta không thích! Nhưng … Nàng phải nghe cho hết lời ta nói. Ta muốn giữ nàng lại …
Hắn nói xong, cánh tay kéo xuống dưới:
- Cho dù là như vậy … Cũng sẽ không tiếc!
Ninh Nghị dán lên người nàng, trong hơi thở dồn dập, máu lại từng giọt từng giọt chảy ra từ trong miệng, cũng không còn nhiều khí lực lắm. Nhưng tay hắn vung lên liền kéo rớt thắt lưng váy và lưng quần lót của Lục Hồng Đề. Bởi vì Lục Hồng Đề nằm đó nên váy và quần lót của nàng chỉ bị kéo ra một đoạn, lộ ra cái mông và hai chân. Tay Ninh Nghị liền dừng lại ở giữa hai chân nàng.