Tới ngày mười chín tháng bảy, đám người Vương Sơn Nguyệt, Chúc Bưu cũng đi đến gặp Ninh Nghị, cũng chào hỏi Lục Hồng Đề. Tất cả mọi người đều rất ngạc nhiên vì sư phụ của Ninh Nghị lại là một cô gái trẻ như vậy.
Tuy nhiên tuổi trẻ này cũng chỉ là đối với thân phận "sư phụ" mà thôi. Lục Hồng Đề lớn hơn Ninh Nghị ba, bốn tuổi. Trong mắt Ninh Nghị thì Lục Hồng Đề đúng là đang độ tuổi thanh xuân, xinh đẹp nhất. Còn đối với đám người Vương Sơn Nguyệt thì thân phận của nàng cao hơn Ninh Nghị một bậc, cho nên đó cũng không phải là việc gì quá khó có thể chấp nhận.
Mà giữa Ninh Nghị và Lục Hồng Đề thực ra lại có hơi chút ngăn cách trong hai ngày ở chung tiếp theo. Mà trước khi đám người Vương Sơn Nguyệt tới thì không có sự ngăn cách này, nhưng trên thực tế, có lẽ đã xuất hiện trong lòng Lục Hồng Đề từ sớm hơn nữa. Đối với Ninh Nghị, hắn có thể mơ hồ nhận thấy tâm lý phòng ngự theo bản năng hình thành trong lòng Lục Hồng Đề. Nhưng trên thực tế, trong thời gian mấy ngày đầu, việc hắn phải làm cũng không hề ít, cho dù chỉ tiếp đãi xã giao thôi thì thực ra cũng đã chiếm của hắn rất lớn thời gian.
Đối với Lục Hồng Đề, trong lòng hắn vẫn chất chứa một chút sự tình. Trong hai ngày này, hắn cho người mời đến mấy đấu bếp tốt nhất của các thị trấn lân cận, cho nên mỗi bữa ăn với nhau đều là những thứ ngon nhất, tinh tế nhất trong vùng này.
Đối với Ninh Nghị thì làm loại chuyện này không cần lý do dung tục gì, có thể làm như vậy thì cứ thế mà làm thôi. Hắn không ngại việc xấu và cũng không kiêng dè những gì tốt nhất. Mỗi ngày hai người đều nói chuyện với nhau nhưng cũng chỉ vào lúc ăn cơm và sau khi màn đêm đã buông xuống.
Thương thế của Lục Hồng Đề không quá nghiêm trọng, ít nhất là sau khi Chu Đồng rời khỏi thì biểu hiện bề ngoài của nàng đã khôi phục trở lại như lúc ban đầu.
Hai người vào ở trong tòa nhà nhỏ mà Chu Đồng để lại, cứ mỗi đêm lại một lần thôi cung quá huyệt cho Ninh Nghị. Ninh Nghị vốn cảm thấy thương thế của nàng chưa khỏi hẳn, muốn từ chối việc này, nhưng Lục Hồng Đề vẫn khá kiên trì nên hắn cũng cứ để mặc cho nàng làm.
Khi hai người ở bên nhau thường thường là Ninh Nghị nói, Lục Hồng Đề nghe.
Vì nàng có tâm sự nên cũng không nói nhiều cho lắm. Đến khi đám người Vương Sơn Nguyệt tới thì Lục Hồng Đề càng để ý tới hình tượng sư phụ trước mặt Ninh Nghị. Bởi vì xung quanh thường thường có người bên ngoài nên cho dù hai người có tâm tình tương đối thân mật nhưng cũng không tiện biểu hiện ra ngoài. Tuy rằng tình cách Lục Hồng Đề khá bình dị nhưng dù sao lúc này cũng coi như là bề trên của Ninh Nghị, đám người Vương Sơn Nguyệt cũng không thân cận lắm với nàng.