Chu Đồng buông mũi thương, cười rộ lên lạnh lùng:
- Đồ kiêu ngạo, ngông cuồng! Mấy năm trước sư phụ của người là thiên hạ đệ nhất, ta bảo ngươi ra tay thì ngươi có thể giết được ta sao? Không ngờ chỉ xuất thương thôi mà ngươi cũng không dám ư? Ngươi lại thật sự sợ giết ta sao?
Lâm Xung buông rơi thương thép, quỳ gối phịch xuống đất.
Trước kia giữa thầy trò cũng không có trao đổi tâm tình. Trong Ngự Quyền Quán, tuy rằng Chu Đồng dạy võ nghệ rất nghiêm khắc nhưng giữa thầy trò cũng không thân cận quá mức. Lâm Xung cũng chỉ biết là Chu Đồng rất nghiêm túc và đoan chính. Đêm nay đến đây, y vốn đã nghĩ ra đủ hình thức đối xử mà mình sẽ gặp phải, bất kể là muốn trách y, phạt y, mắng y, hiểu cho y, thậm chí là muốn giết y, đều phù hợp với nhận thức trong lòng y về vị sư phụ này. Nhưng sau khi thực sự đến đây, mọi sự phát sinh đều nằm ngoài ý liệu của Lâm Xung. "Ngươi đã vào rừng làm cướp thì lẽ ra nên giết chết tất cả những người chắn ở trước mặt ngươi. ", "ta bảo ngươi ra tay thì ngươi có thể giết được ta sao?" Những câu nói đâm sâu vào tận trong tim. Đến lúc này, y chỉ có thể quỳ phục dưới đất, trong mắt đã hiện lên sắc thái kiên quyết.
- Đệ tử tự biết thân mang tội nghiệp, khó có thể rửa sạch, cũng khó có thể được sư phụ tha thứ. Nhưng tuy rằng Lâm Xung lên núi vào rừng làm cướp, đạo nghĩa trong lòng vẫn không dám lúc nào quên. Hôm nay bất kể như thế nào, không dám xuất thương nhắm vào sư phụ, cho dù sư phụ muốn giết …
Trong lòng đã có quyết định, khi nói đến đây thì cũng đã trở nên quyết đoán. Y quỳ ở đó, ánh mắt trong veo mà kiên định. Nhưng Chu Đồng thân hình cao lớn đứng ở trước mặt y không xa đã mỉm cười, như thể nghe thấy một lời nói xằng nói bậy châm chọc gì đó.
- Ha ha ha ha ha ha ha ha … đạo nghĩa trong lòng vẫn không dám lúc nào quên. Ha ha ha ha … Ta … con mẹ ngươi …
Vị thiên hạ đệ nhất nhân này bước một bước về phía trước. Đúng lúc Lâm Xung kinh ngạc ngẩng đầu lên thì một cước cực mạnh đá thẳng vào ngực Lâm Xung. Một cước này khí lực cực lớn, đá cả người Lâm Xung bay thẳng ra ngoài, giống như đạn pháo phá tan cửa gỗ, thân hình lăn đi trên đường phố tối tăm bên ngoài. Cũng không biết là bị đá bay đi bao xa.
Giọng nói của Chu Đồng từ trong sân truyền ra, trong giọng nói có sự nản lòng thoái chí vì phát hiện gỗ mục không thể điêu khắc được.