Nhưng … Ngươi cũng nghe ra được, ta là luyện đấu pháp từ trong chiến trận, toàn lực ra tay chính là đấu sinh tử. Đánh với người võ nghệ thấp một chút thì thực ra là không có việc gì, nhưng chống lại vị Chu tiền bối này, nếu ta không lưu thủ, ông ấy cũng không lưu thủ được. Hôm nay nếu phải phân thắng bại thì đương nhiên có thể không chết không ngừng … Như vậy, hôm nay ta khẳng định là đã chết …
Lục Hồng Đề nói xong lời cuối cùng, giọng điệu mềm nhẹ. Ninh Nghị nhíu nhíu mày, vẻ mặt cương lại, một lát sau mới phất tay:
- Như vậy thì … Quên đi. Người này võ công quả thật rất cao. Ba quyền của lão có thể đánh thành như vậy … Thật sự là một lão quái vật …
Lục Hồng Đề lắc đầu nói:
- Cũng không phải. Lúc ấy nếu ông ấy thực sự muốn giết người, ta còn có thể lập tức đứng dậy che chở cho ngươi trốn …
Nói tới đây, sắc mặt nàng hơi ửng hồng.
Ninh Nghị ngẩn người:
- Vậy … Ngươi … Gạt người à …
Nữ tử đỏ mặt, tiếp tục ra sức lắc đầu:
- Không phải mà. Lúc ấy muốn lập tức đứng dậy liều mạng thì sau này thương thế khó lành. Nếu là thuận theo tự nhiên, ta điều tức thật tốt xong thì không có gì đáng ngại. Ừ … Cũng chỉ như vậy thôi …
Sau khi điềm tĩnh nói xong những lời này, Lục Hồng Đề mới khôi phục lại sắc mặt bình thường, liếc nhìn Ninh Nghị một cái.
- Tuy nhiên, chuyện mà Chu tiền bối nhờ ngươi … Ngươi chuẩn bị đáp ứng ông ấy sao?
Ninh Nghị nghiêm mặt lại, một lát sau mới lạnh lùng lắc lắc đầu:
- Để nói sau …
Đám người Ninh Nghị ở lại khách sạn không bao lâu thì có người của quan phủ và người của đồi Độc Long rải ở xung quanh thị trấn đi tìm hắn tìm được đến nơi.
Ninh Nghị bố trí ổn thỏa cho Lục Hồng Đề xong thì bàn bạc và bố trí lại một chút.
Nếu hắn đã vô sự, trong khách sạn lại có Lục Hồng Đề và Chu Đồng, cùng với vị người hầu của Chu Đồng có tên là Phúc Lộc kia, tiếp đến là quan binh và đồi Độc Long tiến hành càn quét quy mô lớn đối với mấy huyện Trúc Khê, An Bình. Bên phía Ninh Nghị đã không còn nhiều phiền toái tiếp theo nữa.
Khi hắn bàn bạc với những người này, Chu Đồng ở gần đó nhìn nhìn, sau đó cũng chỉ có thể thở dài. Với bản lĩnh của người thanh niên này, xem ra lục lâm Tề Lỗ sẽ gặp phải một trận đại họa là điều không thể tránh khỏi. Chỉ có điều với tâm tình và suy nghĩ lúc này của lão, cũng lười ra mặt thay cho những kẻ lục lâm đó. Từ một ý nghĩa nào đó mà nói, Chu Đồng có lẽ cũng có cảm giác "Người đáng thương tất có chỗ đáng giận", thật sự là gieo gió gặt bão, không trách được ai.