Ninh Nghị hơi nghiêng đầu, đi về phía trước …
- Chủ nhân nhà ta tuổi càng cao, tu vi càng sâu, chỉ có điều thân thể rốt cục không theo kịp tu vi … Ông ấy ép lên đỉnh cao thì nhiều lắm cũng chỉ có thể xuất ra ba, năm quyền mà thôi. Chỉ có điều ba, năm quyền này sợ là trong thiên hạ không mấy người có thể chống đỡ nổi …
Lời nói của người trung niên kia rơi xuống bên tai. Trong tầm mắt Ninh Nghị, thân thể Lục Hồng Đề lăn lộn mấy vòng dưới mặt đất, máu tươi hòa lẫn với bụi đất, màu đỏ sậm. Ninh Nghị đi tới đó, ánh mắt âm trầm, lấy lòng bàn tay đỡ lấy thái dương đang hơi đau. Hắn chạy tới bên người Lục Hồng Đề, nửa quỳ xuống, giơ tay muốn đỡ lấy nàng nhưng rồi lại không dám động thủ loạn. Ở bên kia, Chu Đồng nói:
- Ngươi tốt nhất không nên chạm loạn vào nàng.
Ninh Nghị liếc nhìn Chu Đồng một cái, trong ánh mắt không có vui giận gì đặc biệt. Ở cách đó không xa, Chu Đồng thu khí lại, chắp tay sau lưng:
- Ồ? Ngươi muốn giết ta à?
Ninh Nghị không nói gì. Lục Hồng Đề hơi dao động ánh mắt, giơ tay tóm lấy cánh tay Ninh Nghị. Nàng giãy dụa muốn đứng dậy, "oa" một tiếng lại nhổ ra một ngụm máu. Ninh Nghị vội vàng đỡ phía sau lưng nàng. Bất kể Lục Hồng Đề võ nghệ cao cường lợi hại đến mức nào, rốt cục nàng cũng chỉ là một nữ tử mới hơn hai mươi tuổi, sau khi bị thương thì thân thể càng có vẻ yếu ớt hơn. Ninh Nghị gần như là cố gắng hết sức cẩn thận ôm lấy nàng. Lục Hồng Đề chỉ nắm lấy ống tay áo hắn, một lúc lâu sau mới mở miệng:
- Chu sư phụ không muốn giết người, ta, ta không sao …
- Ba quyền này của ta chính là do ngươi đỡ được, muốn nói ta không muốn giết người cũng khó nói.
Chu Đồng nhìn sang bên này, hơi dừng lai một chút rồi nói tiếp:
- Đấu pháp này của ngươi là ngộ ra ở trong chiến trận, nhưng đối mặt với lão già như ta lại muốn lưu thủ (giữ tay), vậy tốt lắm. Ngươi mới từng này tuổi đã có thể có tu vi như thế này, hiển nhiên là có chút kỳ ngộ, đây cũng là rất không dễ dàng.
Lão nói như vậy, Ninh Nghị nghe có chút không hiểu cho lắm. Lục Hồng Đề lại nghiêng đầu nhìn Ninh Nghị. Chu Đồng chú ý tới động tác này của nàng, "Ồ" lên một tiếng, hơi chút kinh ngạc.
Lúc này người trung niên kia cũng đã đi tới. Lục Hồng Đề giãy dụa ngồi xuống, hơi hơi điều chỉnh lại bản thân. Khi nãy nàng bị đánh bay trên mặt đất nhìn có chút nghiêm trọng nhưng lúc này tình trạng thực ra cũng đã càng lúc càng tốt lên. Chu Đồng đợi một chút rồi nói tiếp: