Mọi suy nghĩ trong lòng Ninh Nghị lập tức biến mất. Cũng chỉ có Thiết Tí Bàng (cánh tay sắt) Chu Đồng mới có thể phù hợp với thân phận của lão già trước mắt. Mà sau khi nói xong những lời này, thân hình của Thôn Vân Hòa Thượng lại tiếp tục lùi lại, nắm lấy một chiếc cối xay đập về phía Chu Đồng. Chu Đồng đẩy chưởng, đánh bay cối xay vào trong tường đất. Cùng lúc đó, chân Thôn Vân Hòa Thượng dẫm một cái. Chu Đồng hừ lạnh:
- Còn muốn chạy ư!
Giơ tay trảo một cái.
Thân hình Thôn Vân Hòa Thượng vừa mới nhảy lên, bàn tay của Chu Đồng đã tóm lấy tăng bào của y. Tường đất bên cạnh đổ sập xuống tung bụi mù mịt. Hai người phất tay va chạm với nhau hai ba lượt. Ninh Nghị nghe thấy một tiếng phịch vang lên, một bóng người bị đánh bay lên cao, bay ra ngoài bãi đất, sau khi ngã nhào xuống đất thì ói ra một ngụm máu tươi rồi đứng dậy bỏ chạy.
Chiếc áo cà sa kia vẫn còn nằm trên tay Chu Đồng. Thôn Vân Hòa Thượng chấp nhận kim thiền thoát xác (ve sầu lột xác), phóng qua một dòng nước trong thôn vắng, lao lên đất vườn hoang vu, điên cuồng bỏ chạy. Có lẽ là cảm thấy nguy hiểm chưa được trừ hết nên y thậm chí còn không nói một lời nào. Ninh Nghị cũng là lần đầu tiên thấy có người có thể chạy trốn nhanh đến như vậy.
Chu Đồng cau mày ném thiết cà sa đi, bước ra mấy bước, nhặt lấy một tảng đá tạo thành từ cái cối xay bị vỡ, ném về phía Thôn Vân Hòa Thượng đang chạy ở xa xa.
Hòn đá xé gió bay đi, lướt qua khoảng cách hơn trăm thước giống như một viên đạn pháo, nện thẳng vào lưng bóng người kia. Thôn Vân Hòa Thượng phun ra một ngụm máu tươi, lăn năm, sáu trượng trên cây cỏ, sau đó lại đứng lên, chạy về phía xa xa.
Ở phía sau Ninh Nghị và Lục Hồng Đề, người trung niên cùng đi với Chu Đồng xem ra định đuổi theo nhưng cuối cùng cũng không đuổi theo. Thấy Thôn Vân Hòa Thượng chạy vào trong rừng núi, Chu Đồng chắp hai tay sau lưng, lắc lắc đầu.
Sau một lát trầm mặc, Chu Đồng mới dời ánh mắt về phía Ninh Nghị và Lục Hồng Đề. Đám người Lục Văn Hổ chắp tay thử thăm dò:
- Chu, Chu tiền bối lần này tới đây chẳng lẽ là …
- Vì sao ta tới đây không quan hệ gì với ngươi. Chớ để ta lại nhìn thấy các ngươi làm bạn với loại gian tà như vậy. Đi đi!
Nghe được những lời này, đám người Lục Văn Hổ như thể được đại xá, vội vàng rời đi. Trong lòng Ninh Nghị đã có chút khó chịu. Lục Hồng Đề ở bên cạnh mình nghe nói cũng là cao thủ cấp Tông sư, nhưng vì danh tiếng không lớn nên đám không biết sống chết kia mới dám giết tới. Chu Đồng cũng là Tông sư, có danh tiếng Thiên hạ đệ nhất. Khi lão đơn đả độc đấu với Thôn Vân Hòa Thượng, đám Lục Văn Hổ gì đó cũng không dám ra tay. Chút can đảm đó mà không có thì còn muốn làm minh chủ cái gì chứ, thật là trò đùa! Nếu vây công, có lẽ còn có cơ hội nhỉ …