Có lẽ là đã xác định thân phận thầy trò nên ngôn ngữ của Lục Hồng Đề cũng dần dần hướng theo kiểu "sư phụ", cũng trở nên … hơi có chút uy nghiêm.
Có đôi khi, Ninh Nghị mơ hồ có thể nhìn thấy bóng dáng một người con gái khác trong thân thể nàng. Trong đôi câu nói đề cập tới sư phụ của nàng, có thể tưởng tượng ra tình cảnh của hai nữ tử một lớn một nhỏ đi lại trong núi rừng hoang dã.
Đương nhiên, có lẽ là sau khi đổi từ thân phận bằng hữu sang sư phụ nên tâm lý cũng thay đổi, nhưng câu chuyện mà Lục Hồng Đề kể cũng dần ít đi.
Đương nhiên, sau khi đã trải qua một đêm vừa rồi, không khí giữa hai người nếu nói là trở thành sư đồ (thầy trò) lại có vẻ hơi đặc biệt.
Khí thế của Ninh Nghị vốn là không chịu ở dưới người khác, ngay cả khi Lục Hồng Đề thể hiện vai trò sư phụ của mình thì khi hai người nói chuyện, về hình thức nói chung vẫn không có sửa đổi gì quá lớn, đặc biệt là dưới tình huống bản thân Lục Hồng Đề vẫn luôn coi Vạn Nhân Địch là rất lợi hại. Nàng nhẹ nhàng, bình thản nói cho Ninh Nghị cách sinh tồn trong rừng cây hoặc là trên chiến trường. Ninh Nghị cũng khiêm tốn, cung kính lắng nghe. Chỉ có điều một người nói một người nghe thế này, thân phận thầy trò vẫn không hề phân biệt được rõ ràng.
Sáng sớm sau khi thức dậy, Lục Hồng Đề đi tới dòng suối gần đó bắt được một con cá. Ninh Nghị mổ bỏ nội tạng, lấy dao cắt thành những lát cá sống, chia cho Lục Hồng Đề ăn. Trên thực tế, bên người vẫn còn non nửa miếng thịt hun nhưng Lục Hồng Đề không ăn, Ninh Nghị cũng không động đến. Ăn sống cũng là vì bất đắc dĩ không thể nhóm lửa. Kỳ thật Lục Hồng Đề vốn đã quen ăn sống từ lâu rồi, nhưng ăn lát thịt cá non mềm thế này cũng có chút mới lạ. Ninh Nghị chỉ cảm thấy thịt của con cá này không non mịn được như cá hồi mà thôi. Tính cách của hắn cũng có một phần thích hưởng lạc, cũng có một mặt chấp nhận hiện thực. Đừng nói lúc này cắt thành lát, nếu điều kiện không tốt, cho dù nhất định phải ăn sống chim rừng, hắn cũng không phải là không làm được....
Trên đường đi, Lục Hồng Đề ở phía trước cũng thỉnh thoảng lại nhảy lên vung kiếm, chém xuống một ít quả dại. Chỉ có điều lúc này còn chưa vào thu được bao lâu, quả dại có thể ăn cũng đa phần là nửa chua nửa chát, sau khi ăn xong cũng chỉ có thể giảm bớt vị tanh trong miệng mà thôi. Ninh Nghị ăn mấy quả, mấy quả khác thì cất ở trong người. Một ngày đi đường lòng vòng này, hai người cũng không tính toán đi đến thị trấn gần đó mà tìm một khối nham thạch kín đáo, khô ráo ở trong rừng cách sông nhỏ không xa để làm chỗ nghỉ ngơi. Lục Hồng Đề đi bắt cá, Ninh Nghị giết cá xong thì rửa lại, lấy tấm lá lót trên tảng đá rồi cắt lát cá ra làm thành cá sống. Lúc này, mặt trời cũng đang dần đi xuống trong thung lũng, Lục Hồng Đề ngồi ở trên tảng đá bên cạnh nhìn hắn cắt cá, giống như đang chơi trò tập làm người lớn vậy.