Lần này tập kích thung lũng Chiến Gia, đám người Tống Giang đưa Quan Thắng đến đây là bởi vì trước đó chính Yến Thanh đã chơi xỏ gã, muốn dùng việc này để thu phục tâm gã. Nhưng bất kể Yến Thanh hay đám người Võ Tòng, Đới Tông, Sài Tiến, không ai ngờ được rằng khi Yến Thanh ra tay và bị mọi người bao vây thì người đàn ông râu dài luôn có vẻ trầm mặc này lại xuất đao, ngăn công kích của Sài Tiến, thậm chí còn giết chết hai, đánh bị thương một tên trong số những quân tốt bao vây xung quanh, và thét lớn khiến Yến Thanh chạy trốn.
Từ đó về sau hai người cứ thế chạy trốn, nhưng thoạt nhìn hết thảy có vẻ chỉ là phí công. Vốn là muốn cảnh báo nhưng đám người Lương Sơn phòng ngừa phía bên kia rất chặt, hai người càng chạy thì ngược lại càng lệch khỏi phương hướng. Sau đó, khi tiếng chém giết vang lên ở bên kia thì hai người đã chi chít vết thương, cả người đẫm máu. Tịch Quân Dục đuổi theo phía sau cười ha hả:
- Không có cơ hội đâu! Hai người các ngươi còn không bó tay chịu trói! Quan Thắng, không ngờ ta lại nhìn lọt ngươi! Lẽ ra ta nên đoán được rằng ngươi đã phản bội, các ngươi những kẻ này …
Tịch Quân Dục còn chưa nói dứt lời, Quan Thắng đột nhiên lao thẳng về phía hắn, trường đao giận dữ chém bay một tên quân tốt ra ngoài. Thấy gã bão nổi, một tên quân tốt chém về phía gã một đao rồi vội vàng cùng mọi người tránh ra. Quan Thắng lại vung đao quét ngang đồng thời quát lên:
- Tiểu nhân! Đừng vội lấy tâm tư xấu xa của ngươi để đo lòng Quan mỗ! Ta không hề liên quan gì tới Ninh Lập Hằng kia! Chỉ có điều … Yến Tiểu Ất nói đúng! Con người Quan mỗ sẽ không thèm làm bạn với các ngươi …
Tịch Quân Dục lúc này cũng đã là người thuộc tầng lớp đưa ra quyết sách của Lương Sơn, bên người có bảy, tám tên quân tốt che chở, nhưng thấy bộ dạng hung bạo muốn giết tới của Quan Thắng thì cũng không kìm nổi lùi một bước, sau đó bật cười hung ác:
- Ồ? Vậy Tịch mỗ liền chúc mừng Quan tướng quân, tìm được con đường trong lòng để đi! Nhưng trên đời này, được làm vua thua làm giặc, các ngươi nghe một chút đi, bên kia đã đánh rồi, các ngươi có giãy dụa nữa cũng có tác dụng gì đâu chứ!
- Hãy bớt nói nhảm đi. Muốn lấy tính mạng Quan mỗ, ngươi cứ việc đến đây. Tuy nhiên Tịch gia tiểu nhi, ngươi cẩn thận kẻo Quan mỗ chém ngươi!
Ở bên kia, Yến Thanh và Võ Tòng lăn ra xa hai trượng, nện cho nhau một quyền rồi tách ra, nửa ngồi xổm nửa đứng trên mặt đất. Quan Thắng ngực phập phồng, cả người đẫm máu, chống Thanh Long Đao trên mặt đất. Mọi người vây kín lại, định xông lên. Tịch Quân Dục hừ lạnh một tiếng: