Nhưng ta chưa bao giờ thả lỏng sự đề phòng đối với ngươi. Mà khi đến huyện Phong Bình, ngươi nhét một tờ giấy vào trong ngực một nha dịch đã chết … Ta mới có thể xác định là ngươi.
- Thông minh một đời, bỏ sót một điểm, quả thật chỉ có ngươi!
Tịch Quân Dục chỉ vào Yến Thanh cười rộ lên:
- Lợi hại khôn khéo, võ nghệ cao cường, có năng lực, có thủ đoạn, hơn nữa ngươi còn có quan hệ tốt với đại bộ phận huynh đệ Lương Sơn. Hơn nữa chỉ có ngươi mới có thể lấp kín chỗ trống mà ta vẫn cảm thấy kỳ quái nhất. Vì sao y nguyện ý đặt cược trên người nội gian này? Nếu loại trừ sự thần thông quảng đại có chứa nhiều chuẩn bị của y, Yến Thanh … Bởi vì giữa ngươi và Lư viên ngoại, không phải tình cảm huynh đệ … Mà là tình cảm luyến tình! Ngươi là luyến đồng …
Những lời này vừa nói ra, xung quanh có người vẻ mặt cổ quái, có người gần như bật cười. Vẻ mặt Yến Thanh vốn lúc đầu còn khá tùy ý nhưng lúc này hơi hơi cúi đầu, khí thế toàn thân đã lộ ra sát khí.
Yến Thanh tính tình ôn hòa, nhưng bộ dạng khá tuấn mỹ mà không mất đi khí thế dương cương, hơn nữa võ nghệ lại cao cường, rất nhiều người trên Lương Sơn đều có quan hệ tốt với y. Nhưng đối với quan hệ không đơn giản là chủ tớ giữa y và Lư Tuấn Nghĩa thì trên núi chỉ có một ít người mơ hồ biết nhưng cũng không nói ra mà thôi. Tuy Yến Thanh là người hầu của nhà Lư Tuấn Nghĩa nhưng từ những năm trước đó quả thật là xuất thân luyến đồng.
Nhưng ở thời đại này, cho dù giữa hai nam nhân có điểm gì đó cũng coi như là việc phong nhã, chỉ có điều không tiện nói ra ngoài mà thôi. Bởi vì nguyên nhân này mà Yến Thanh mới có thể lăn lộn phát triển nhanh chóng ở thanh lâu, được thanh danh Lãng Tử Yến Thanh. Nhưng sau đó y trưởng thành, đồng thời cũng chưa chắc đã thực sự có quan hệ thân thể với Lư Tuấn Nghĩa, đặc biệt sau lại cứu Lư Tuấn Nghĩa lên núi, đã xem như có thân phận huynh đệ đường đường chính chính, không có ai nói lại chuyện này nữa.
Nhưng lúc này Tịch Quân Dục nói ra chính là làm nhục không hơn không kém, không khác nào vuốt râu hùm, túm vảy ngược của rồng (Rồng có vảy ngược, động vào tất nổi giận) … Tịch Quân Dục lúc này đương nhiên không sợ Yến Thanh, chỉ cười tự đắc. Còn Yến Thanh thì ánh mắt lạnh lẽo hẳn lên. Đám người Đới Tông, Võ Tòng đều tiến lên một bước.
Tống Giang trầm giọng nói:
- Tri nhân tri diện bất tri tâm. Yến huynh đệ, Tống Giang ta tự hỏi vẫn chưa từng bạc đãi ngươi, sao ngươi lại như thế đối với ta? Thiện ác cuối cùng đều có báo, hôm nay ngươi bị chúng ta vạch trần cũng coi như không oan! Hôm nay Ninh Lập Hằng đang ở thung lũng Chiến Gia, chúng ta giết tới, chính là muốn đẩy y vào chỗ chết. Nơi này không phải là đồi Độc Long, xung quanh địa thế trống trải. Chúng ta giết tới cũng không phải vì tiêu diệt toàn bộ hai ngàn người kia mà chính là muốn lấy ba ngàn người toàn lực giết y! Y khó có thể may mắn được! Nếu ngươi hối cải thì sớm đầu hàng, bó tay chịu trói. Đến lúc đó xử trí ngươi như thế nào có lẽ còn có huynh đệ cầu tình cho ngươi.