Cho dù là đồi Độc Long chỉ còn lại hơn hai ngàn ngươi nhưng cũng chưa chắc đã không thể chống cự nổi … Lương Sơn đã bị buộc đến đường cùng rồi … Tiếp theo không phải việc mình cần làm, những gì gã đã nói thì mình đều đã làm xong hết rồi … Ngô Dụng bọn họ đã biết trong số các đầu lĩnh có gian tế, bởi vậy chắc chắn là có chuẩn bị. Mình rất có khả năng sẽ bị lộ, hơn nữa khả năng bị lộ là bởi vì tự cho là thông minh, hay gây chuyện rắc rối … Nhưng chỉ cần mình không bị xác định là gian tế, thì hoạt động bí ẩn một chút là bọn họ không thể phát hiện được. Cho dù có phát hiện thì có lẽ mình cũng đã đi rồi … Không cần mạo hiểm … Không thể ngồi xem … Trong lòng cực kỳ do dự, mắt nhìn ánh trăng qua kẽ lá trên đỉnh đầu, lắc lắc đầu.
Mặc kệ nghĩ như thế nào đều cảm thấy … Không cần phải … Mạng của mình thì mình phải tự giữ thôi. Ninh Lập Hằng, nếu ngươi đã thông minh như vậy, chắc sẽ không thể không có phòng bị nhỉ … Viên ngoại ơi viên ngoại, ta đã hết lòng tuân thủ hứa hẹn, hẳn là …
Thời gian dần dần trôi, bóng đêm yên lặng như đang che giấu một thanh đao sắc bén, không ngừng tích lũy sức lực, bởi vì áp lực trầm mặc bên kia khiến nó càng trở nên sắc bén hơn. Mặc giáp trụ, buộc ống tay áo, lau chùi đao nhọn, cầm lên lần nữa … Ở một bên doanh trại, bóng dáng như một con báo ẩn núp xuyên qua bụi cỏ dưới ánh trăng.
Cảnh vật trước mặt không ngừng xuất hiện rồi lại đi qua. Thời gian mình cần không nhiều lắm, chỉ cần một lần cảnh báo là đủ rồi. Chỉ tiếc bởi vì lần này chạy trốn, trên người không có những thứ như pháo hoa. Nhưng bên này cũng cách thung lũng Chiến Gia không xa.
Nếu người đó chết thì hết thảy đều sẽ thất bại trong gang tấc. Viên ngoại ở kinh thành cũng không chắc thực sự có thể sửa lại được án sai hoặc là sống được tốt lành.
Trận chiến Lương Sơn đã tới bước này, mình cũng chỉ có thể mạo hiểm được như vậy mà thôi.
Bụi cỏ, cây cối, hòn đá, bóng tối đều liên tục bị bóng dáng đó bỏ lại đằng sau không tiếng động theo bước đi vội vã của y. Nhưng đúng lúc đang nhanh chóng di chuyển đó, tập kích bất ngờ xé gió lao đến! Trong rừng cây, các đầu lĩnh chào hỏi nhau, dùng tay ra hiệu. Một gã, hai gã, v. v … Cuối cùng ba ngàn bóng người đều đã đứng lên không một tiếng động, bắt đầu tiến lên.
Chu Vũ đi đến chỗ thủ hạ của Yến Thanh, xuất hiện trước mặt mọi người. Một lát sau, bọn họ nhập vào trong đội ngũ, không tiếng động, dũng mãnh tiến về phía trước như nước lũ … Một chút giao thủ trong bóng đêm, sau đó là những tiếng bịch bịch giao đấu quyền, lưỡi đao bị đá văng ra ngoài. Hai bóng người nhảy về hai phía khác nhau.