Côn trùng rả rích, ánh mặt trời thấp thoáng dưới lá cây, dần dần nghiêng xuống dưới. Đám người vượt núi rất nhanh mà không một tiếng động. Khi mặt trời đã ngả về tây, bọn họ mới dừng lại trong rừng cây thưa thớt trên núi, hạ trại tạm thời, không khí rất nghiêm túc.
Yến Thanh ngồi bên cạnh tảng đá dưới tàng cây, bắt đầu vừa uống nước vừa ăn lương khô, nhìn sắc trời và địa hình xung quanh. Bên cạnh y, thủ hạ đang tụ tập thành một đám, vừa ăn uống vừa khe khẽ nói nhỏ. Có người thì lau chùi binh khí, nhưng không ai phát ra động tĩnh quá lớn.
Lần này thay đổi hướng đi, đi về hướng nào, không có mấy người được báo rõ cho biết, nhưng trên thực tế, không khí nghiêm túc một cách quỷ dị đã bao phủ toàn bộ đội ngũ trong hai ngày hành động khác thường này. Mọi người đều thì thầm to nhỏ, đều có chuẩn bị về mặt tâm lý, hiểu được rằng hiện giờ thượng cấp đang chuẩn bị làm một trận lớn.
Người mà không độc ác thì không đứng vững được. Hiện giờ trong đội ngũ Lương Sơn, đại đa số là những người sẵn sàng liều mạng. Đặc biệt là hành động mấy ngày gần đây, mục đích rất rõ ràng, di chuyển linh hoạt, gọn gàng, khiến mọi người tìm lại được hào khí thuở mới tụ nghĩa Lương Sơn. Tuy rằng hiện giờ có rất nhiều sự tình không rõ ràng nhưng từ tín hiệu mà cấp trên truyền đến cho thấy, hết thảy đều đang tiến hành rất thuận lợi.
Chiếm thị trấn, kéo quan binh chạy lung tung khắp nơi, khiến cho bọn họ không biết đường nào mà lần. Trong lúc này, "làm lớn một hồi" rốt cục là làm gì, ngược lại chính là làm tiếp theo. Tóm lại, thái độ "nếu ngươi không sợ thì chúng ta liền ác thêm chút nữa" cùng với sự chuẩn xác và hiệu suất cao trong mấy ngày ngắn ngủi vừa rồi đã kích động sĩ khí lên cao, làm cho trong lòng người ta mơ hồ cảm thấy có một trận đại chiến đang sắp đến.
Về phần là cái gì, lúc này ngay cả Yến Thanh cũng không biết rõ ràng cho lắm.
Từ sau khi rời khỏi huyện Nhiêu Bình, đám người Tống Giang lãnh đạo đội ngũ đi rất nhanh, mục đích khá rõ ràng. Vốn có lẽ định đi chiếm huyện Phú Thành đang phòng thủ hư không, thậm chí có thể là sau khi đảo loạn bước chân của Võ Thụy Doanh thì thừa dịp sơ hở lẻn vào Châu Thành, đi nước cờ hiểm đánh cuộc một phen, nhưng đi được nửa đường thì thấy đường lối lại hình như có chút không đúng.
Là đầu lĩnh thì luôn luôn có thể cảm nhận được một vài thứ gì đó trong lời nói của những người khác. Trong đội ngũ "ngẫu nhiên" cũng có một ít người quen thuộc địa hình xung quanh, nói một câu về nơi đã đi qua. Yến Thanh thầm vẽ bản đồ trong lòng, cố gắng xâu chuỗi ấn tượng đối với xung quanh. Đúng lúc đó có một đầu lĩnh đi tới bên cạnh, khẽ chào hỏi y. Y cũng đáp lại vài câu rồi đột nhiên một ý niệm dâng lên trong đầu.