À … Trước kia, lúc giao thủ với nàng, hình như nàng không có vẻ lợi hại như vậy …
Khi hắn thì thào tự nói những lời này trước mặt đám người Chúc Bưu, mọi người đều tỏ vẻ khinh bỉ hắn không ngừng. Hắn cũng chỉ đành cười cười. Trên thực tế, ở trước mặt Lục Hồng Đề, võ nghệ của mình có cao chút, thấp chút có lẽ cũng không phải là cái gì đối với nàng. Cũng khó trách nàng vẫn luôn nói mình chính là hạng hai, hạng ba. Vị cao thủ cấp tông sư này giúp đỡ mình, lại cùng mình nghiên cứu, thi triển nhưng chiêu thức chơi xấu kẻ khác, quả thật nàng đúng là rất nhân nhượng mình.
Đương nhiên, nếu mình thực sự là một kẻ võ si, dồn hết tất cả tinh lực trên phương diện võ nghệ, có lẽ Lục cô nương cũng sẽ dốc hết sức đốc thúc, bồi dưỡng mình thành cao thủ hạng nhất. Tuy nhiên trong mắt nàng, rốt cục tế thế cứu dân vẫn là thứ nhất, cho dù luyện được võ nghệ đến mức bách nhân địch cũng không thể bằng vạn nhân địch được.
Lại nghĩ tiếp, mới chỉ trẻ tuổi như vậy mà đã có thể luyện được võ nghệ tới trình độ như vậy, sợ rằng mức độ gian khổ của nàng ở núi Lã Lương còn hơn nhiều so với tưởng tượng của mình. Mỗi khi nghĩ đến đây, trong lòng Ninh Nghị lại cảm thấy ấm áp rất nhiều, đồng thời cũng không kìm nổi thở dài một hơi.
Đám người Chúc Bưu tỏ vẻ khinh bỉ hắn đương nhiên chỉ xem như là trêu ghẹo sau khi đã thân quen. Những kẻ có kiến thức thực sự rộng rãi một chút, phần lớn đều biết được rằng mới trước đây thôi, hắn vẫn còn chưa luyện được cơ sở. Hơn hai ngàn người đồi Độc Long vẫn còn đang chạy loạn khắp nơi để đuổi theo đám người Tống Giang, không thể bận tâm tới ân oán trong chốn lục lâm được. Bởi vậy Ninh Nghị cũng chỉ có thể tìm Loan Đình Ngọc hỏi xem bên kia có thể có nguy hiểm hay không.
Sau đó lại nói chuyện đến Thiết Tí Bàng Chu Đồng. Loan Đình Ngọc võ nghệ cao cường, lại là sư đệ của Chu Đồng, nhưng khi nói đến vị thiên hạ đệ nhất nhân này, y cũng chỉ lắc đầu, tỏ vẻ không biết nhiều lắm.
- Lúc trước, khi còn học nghệ thì ta còn trẻ, kém xa so với huynh ấy. Nhưng nếu nói tới sư huynh sư đệ thì chỉ có chút liên hệ mà thôi, trên thực tế cũng không có gì sâu sắc. Người luyện võ như chúng ta, khi đi lại trong thiên hạ, nếu gặp được cao thủ, ai không muốn học một vài chiêu chứ. Trước ba mươi tuổi, ta đã bái bảy sư phụ, sau khi võ nghệ thành, có thể tự đánh ra một mảnh trời đất mới không bái sư nữa. Đương nhiên cũng có theo một sư phụ học nghệ từ đầu đến cuối, nhưng tiếp tục sau đó còn phải đi ra ngoài, đi khắp nơi du lịch, luận bàn. Theo ta biết, Chu sư huynh chân chính thành nghệ là ở Thiếu Lâm, được toàn bộ chân truyền của đại sư Phương Đàm. Sau khi ta đến Sơn Đông bên này thì không còn liên lạc với huynh ấy nữa. Tuy nhiên khi huynh ấy làm giáo đầu ở Ngự Quyền Quán thì khá thân thiết với Tôn Lập, Tôn sư đệ cũng đang làm quan.