Với quan hệ gần đây giữa hắn và các châu huyện xung quanh, lại thêm quan hệ với Tần Tự Nguyên, cộng với nắm giữ dư luận và công lao thu phục Lương Sơn trong hai tháng, muốn thúc đẩy sự tình đến bước đó cũng không phải là quá khó khăn.
Ở bên ngoài chiến trường, Võ Thụy Doanh thiết lập các trạm kiểm soát ở khắp nơi. Việc lùng bắt đám giặc cướp Lương Sơn chạy trốn ở xung quanh cũng dần dần có tiến triển báo cáo tới. Nếu là một mình trốn chết, bị bắt hoặc bị bán đứng bởi những thế lực lục lâm hay thôn trại khác ở xung quanh trong tình cảnh tường đổ mọi người đẩy thêm, mỗi ngày cũng đều có thu hoạch. Tuy nhiên cũng theo đó dần có manh mối về phản ứng của một bộ phận lục lâm đối với Tâm Ma.
- … Ở lân cận vùng Tề, Lỗ, nghe nói đồn thổi rất náo nhiệt. Ta nghe nói, có mấy người nổi tiếng trong giới lục lâm, ví dụ như đám người Nghiêm Chấn Bắc của tiêu cục Kim Phúc, nói rằng trận chiến Lương Sơn này tính kế quá mức, cưỡng bức huynh đệ tương tàn, làm hỏng đạo nghĩa giang hồ linh tinh gì đó. Cũng từng nghe nói, có người muốn giết ngươi, trừ hại cho lục lâm …
Mấy tin tức này là do Chúc Hổ, phụ trách liên lạc song phong, mang đến. Nếu nói về lục lâm vùng Tề, Lỗ thì đồi Độc Long vốn là một phần tử trong đó. Ngày xưa Tăng gia ngũ hổ của Tăng Đầu Thị cũng có thể xưng là uy chấn Sơn Đông. Ninh Nghị cũng có chút hứng thú đối với mấy tin tức này cho nên hưng phấn bảo người ghi lại những sự tình này, xem như niềm ham thích nghiệp dư tranh thủ lúc rảnh rỗi.
- Á, Nghiêm Chấn Bắc, tên này nghe có có vẻ rất lợi hại. Võ công của y như thế nào? Có thể sắp xếp vào thứ mấy trong thiên hạ?
- Thiên hạ … Cũng không biết được! Nhưng có thể qua lại khắp vùng Sơn Đông, lại có quan hệ tốt ở khắp nơi, chắc chắn cũng có chút nền tảng võ học nhất định. Nhưng mấy năm nay sống an nhàn sung sướng, khẳng định là không đấu nổi Loan giáo đầu, nhưng quan hệ rộng, đệ tử lại đông, không thể khinh thường được.
- Nghe như vậy thì chỉ là một con gà yếu ớt mà thôi … Không có việc gì, trước hết ta cứ nhớ kỹ cái tên đã. Nếu rảnh thì bảo Loan giáo đầu, A Bưu đi đập nhà của y …
- Nhất định phải đi rồi! Đồi Độc Long chúng ta có sợ ai bao giờ chứ!
Chúc Bưu vừa đi cứu người ở trong thôn về, nghe thấy Chúc Hổ kể chuyện thì y cũng tới lắng nghe, lúc này vỗ ngực tỏ thái độ, tiếp đó lại nói: