Kể từ ngày không hiểu ra sao cả gặp phải nữ tử kia, đến buổi đêm, bọn họ cắm trại liền gặp phải vận hạn. Trong đêm tối, nàng tập kích bất ngờ. Bên ngoài chỉ có hai gã quân tốt cảnh giới thì làm sao có thể địch lại nổi chứ? Bất ngờ không kịp đề phòng nên có mấy người chết dưới kiếm của nàng. Từ đó về sau, mọi người biết rằng sự tình cấp bách nên cố gắng chạy thật nhanh, lại tụ tập một ít huynh đệ tản mát sau khi Lương Sơn bị phá. Nhưng hoặc là đêm tối hoặc là ban ngày, gần như là bất cứ lúc nào, bất cứ nơi nào, nàng kia đều có thể thong dong qua lại. Dưới kiếm của nàng, một đám huynh đệ Lương Sơn hoặc là bị giết hoặc là bị đánh thành tàn phế. Chỉ trong vài ngày đã khiến sự mệt mỏi của mọi người tích lũy đến điểm cao nhất.
Đánh không lại, trốn không thoát, đuổi không kịp, không hiểu ra sao cả gặp phải một cao thủ cấp tông sư, đúng là một chuyện vô cùng xui xẻo. Hơn nữa nữ tử này một khi ra tay liền gần như dùng tới bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào. Nhớ lại câu hỏi của nữ tử ở bờ sông ngày đó, sợ rằng bất kể Lâm Xung hay Lỗ Trí Thâm đều có hối hận trong lòng. Lúc đó có thể là cơ hội duy nhất mà bọn họ từng có, chỉ tiếc rằng một khi hiểu được thì sự tình đã chậm mất rồi.
- Nếu các ngươi thực sự là người hiểu đạo lý, hôm nay quay người rời đi, không hề mang thù hận nữa, ta liền buông tha cho các ngươi …
Tới lúc này, khi nhìn thấy thi thể đầy đất và tình trạng thê thảm của những huynh đệ bị đánh thành tàn phế trong doanh trại, bọn họ mới ít nhiều hiểu được sự đáng quý của lời nói này.
Trên thực tế, trong thời gian vài ngày, tuy rằng trong chiến đấu, nàng đã không từ bất cứ thủ đoạn nào, nhưng kết quả tạo thành cũng lạnh lùng ác liệt như lưỡi đao.
Phong cách chiến đấu thành thạo, giết người, phế chân tay người ta, khiến người bị thương quấn lấy hành động của những người khác, phân tán tinh lực của người khác, một người truy đuổi mấy chục người, giết chóc gọn ghẽ đâu vào đấy, trong đó ẩn chứa thực lực và khí thế của tông sư tương tự như Chu Đồng. Khi Chu Đồng giận dữ ra tay giết người, kỳ thật đều có cảm giác áp bách giống như phong cách chém giết gọn ghẽ đâu ra đấy của nữ tử này. Tới trình độ này rồi thì đã không có thủ đoạn gì khác biệt đáng nói …
- Đi ra! Có gan thì một mình đấu với ta …
Trong rừng cây vang lên tiếng rống giận dữ của Sử Tiến. Trên một đỉnh núi cao trong khu rừng gần đó, nữ tử đang lau rửa thân mình bên bờ suối, rửa sạch máu tanh trên thân kiếm rồi dùng vải lau khô, sau đó đi lên cạnh đỉnh núi, nhảy lên một thân cây, tìm một chạc cây ngồi xuống. Nhìn về phía ánh lửa trong rừng cây, cảm nhận được cơn tức giận của đám người, nàng khoanh chân ngồi đó.