Đến một bước này, bố trí chiến lược rốt cục xem như đúng chỗ. Tiếp theo có lẽ mình chỉ cần xem xét lại những khiếm khuyết và hoàn thiện nó, còn việc vận dụng gián điệp trong đối phương cũng thuộc loại sự tình chiến thuật, còn càng nhiều tùy cơ ứng biến, cho nên trí nhớ cũng không đến mức phải căng thẳng như trạng thái lúc trước.
Ninh Nghị ra ngoài lều trại hóng gió. Kỳ thật công tác lúc này còn không được tính là chiến trận quy mô lớn thực sự, chỉ có điều lúc này hắn vẫn chưa thành lập được một đoàn thể đủ để vận hành một cách chuyên nghiệp, làm việc gì cũng phải tự thân vận động nên cũng chỉ đành phải cố gắng như vậy.
- Ta thực khâm phục những gì ngươi làm mấy ngày nay.
Vương Sơn Nguyệt đi tới từ cách đó không xa, cười cười với hắn:
- Ta vốn tưởng rằng sau khi đám người Tống Giang trốn đi, ngươi sẽ dùng kỳ mưu càng khoa trương hơn, nhưng nhìn đến hiện tại thì chân tướng là … Giống như một tấm lưới.
- Kỳ mưu đều là thuyết thư tiên sinh dùng để lừa gạt người ta, cho những kẻ không muốn làm mà chỉ muốn hưởng, không chịu cố gắng, có được chút an ủi gì đó mà thôi.
Ninh Nghị quay đầu lại, nhìn doanh trại trong bóng đêm:
- Trên thế giới này tất cả sự tình đều là làm từng bước. Muốn giải vây đồi Độc Long, đánh bại người Lương Sơn thì có thể, nhưng đánh bại như thế nào, bên trong thì làm cho bọn họ biến thành yếu ớt, bên ngoài thì luôn luôn phải đánh. Nhưng bên trong biến thành yếu như thế nào, làm cho bọn họ phân liệt, đánh vào khí thế của bọn họ, phương pháp có thể thiên biến vạn hóa, kỳ thật đạo lý rất đơn giản, từng bước từng bước làm là được.
- Hiện tại cũng như thế. Ta chỉ làm cho bọn họ cảm nhận được ba điểm. Thứ nhất, quan phủ tuyệt đối không dám tiếp nhận bọn họ đầu hàng. Thứ hai, bọn họ bị mỗi người đều hô đánh, chúng ta nhất định sẽ cắn chết bọn họ. Thứ ba, việc mà bọn họ đang làm là vô ích. Còn lại chính là chuyện trên chiến trường.
Ninh Nghị lắc lắc đầu:
- Ta chưa bao giờ nhận kỳ mưu, cũng không có cái gì là kỳ mưu mà đều là thủ đoạn làm tốt các sự tình mà thôi. Chỉ cần thực sự có thể từng bước làm xong những việc nghĩ được thì mưu kế gì cũng là kỳ mưu diệu kế. Nếu làm việc không tốt thì có kỳ mưu diệu kế cũng vô dụng.
Hiện giờ Vương Sơn Nguyệt coi như một thành viên trong đoàn đội của hắn.
Ninh Nghị nói xong liền cười cười:
- Đương nhiên, phương pháp nhìn sự việc của mỗi người lại khác nhau. Nếu ngươi nghĩ đó là kỳ mưu thì coi như vậy cũng không sao cả.